Những người đàn bà câm nín

                                                          

Tác giả: Nadine Trintignan. Dịch giả: Hiệu Constant

Nhà xuất bản Phụ nữ

Quý I năm 2011

Những người đàn bà câm nín

***

Truyện kể về hai mảnh đời của hai nhân vật chính. Các chị đều là những người có học thức khỏe mạnh thông minh sống trong môi trường khá giả. Miléna một diễn viên múa sau này là người tạo mốt cho các diễn viên. Pauline bác sĩ nội trú. Hiện tại Miléna là một người đàn bà hạnh phúc chồng chị Jacques một giáo sư sử học có danh tiếng và rất yêu chị anh sẵn sàng làm mọi chuyện để chị được hạnh phúc và đưa chị ra khỏi những giây phút thất thần. Nhưng Miléna theo như chị nói để bảo vệ anh nên không thể tiết lộ được quãng đời trước đây của mình tức quãng đời trước khi chị gặp Jaques. Nhưng rồi một hôm chị đã gặp lại anh ta André. André là một họa sĩ danh tiếng giàu có bề ngoại thanh lịch nhưng lại rất tàn bạo anh ta đã giết chết người yêu bằng chính đôi tay chuyên cầm bút vẽ của mình chỉ vì người này sau một thời gian chung sống đã phát hiện ra con người thật của anh ta và muốn chia tay. Rồi hắn gặp Miléna chị thoạt đầu say sưa hạnh phúc nhưng rồi cũng phát hiện ra bản chất thực vũ phu của người bạn tình hắn đã nhiều lần đánh đập và dọa giết chị chị dời bỏ hắn nhưng khi ấy chị đã có thai. Chị bỏ trốn khỏi nhà nhưng André luôn truy tìm trong nhiều năm liền không phải hắn yêu chị mà hắn không chịu được ý tưởng bị qua mặt. Miléna sinh hạ được một đứa con trai nhưng sợ André tìm thấy sẽ hại chết con trai mình chị đã đau đớn ủy thác nó cho một sản phụ cùng phòng mà đứa con của chị ta đã bị chết yểu ngay sau khi sinh Lily Rose. Người này cũng đã nói dối chồng và người chồng đã tin đó là đứa con đích thực của họ. Và chính vì vậy mà trong suốt nhiều năm liền Lily Rose đã bị nữ y tá người đã đổi con cho chị dạo trước tống tiền.

Pauline nữ bác sĩ nhiệt tâm yêu nghề. Trong một lần tình cờ xe chị bị hỏng Blaise một chủ doanh nghiệp đã chơi trò người hùng ra tay trợ giúp và họ đã trở nên thân thiết và dọn đến ở cùng với nhau. Nhưng chỉ được một thời gian Blaise đã lộ rõ là kẻ bạo lực ghen tuông đến bệnh hoạn hắn hết bạo hành tư tưởng như luôn nói Pauline chẳng có tài cán gì chị chẳng có giá trị gì và không muốn chị đi trực đêm bắt chị phải cắt đứt tất cả các mối quan hệ với cha mẹ anh em bè bạn. Anh ta dọa sẽ gây hại cho những người thân của chị nếu chị còn tiếp tục qua lại với họ. Dần dần Pauline buông xuôi tất cả chỉ mỗi lòng yêu nghề khiến chị trụ vững được. Nhưng đã hai lần chị suýt bị Blaise đánh cho đến chết nếu không có sự can thiệp bất ngờ của người khác.

Số phận trớ trêu đã tạo cảnh cho Pauline và Miléna gặp nhau. Hai người mau chóng thân thiện. Nhưng chỉ đến khi Miléna bất ngờ gọi điện cho François một nhân viên cảnh sát chìm của bộ Ngoại giao Pháp đến để giải thoát cho chị khỏi một kẻ đang bám riết theo chị và muốn giết chị nhưng lại không nói là ai. Bằng tình yêu của mình dành cho Miléna (nhưng chỉ yêu thầm) và tình bạn dành cho Jacques (chồng của Miléna) mà François rút cục đã tìm ra được nguyên nhân nỗi sợ hãi của Miléna.

Phần kết thúc truyện có hậu các nhân vật chính của chúng ta đã tìm được lối thoát và được giải thoát khỏi những con người vũ phu ghê tởm mặc dù phải trả giá.

Trong truyện khá nhiều tình tiết nhiều tình huống nhiều cuộc hội thoại nhưng tác giả Nadine Trintignant không phán xét không kết luận bà chỉ kể những câu chuyện dù là hư cấu nhưng rất có thể xảy ra trong cuộc sống thực. Và sự thờ ơ của những cơ quan có thẩm quyền trong vấn đề này. Cuốn tiểu thuyết đi sâu vào điều cấm kỵ mà ít ai dám nói tới: nạn bạo hành trong gia đình nhất là trong xã hội trung thượng lưu. Đây như một lời cảnh báo đối với chị em phụ nữ: bên cạnh chúng ta còn rất nhiều người tốt trong cả hai giới họ sẵn sàng chìa tay giúp đỡ chúng ta. Chia sẻ tâm sự đúng lúc đúng chỗ sẽ là liều thuốc hữu hiệu và phương pháp đúng đắn nhất để chống lại nạn bạo hành ghê sợ trong mỗi gia đình.

Đôi lời về tác giả Nadine Trintignant: Nhà văn nhà đạo diễn phim nổi tiếng của Pháp. Bà đã phải chật vật để gượng dậy sau khi con gái Marie Trintignant bị người yêu - một ca sĩ khá tên tuổi - đánh chết ngay trong khi tập cuối cùng của bộ phim dài tập Collette mà Marie Trintignant thủ vai chính được hoàn thành. Cuốn sách Marie con gái tôi của bà đã gây rất nhiều cảm động trong giới bạn đọc.

Cuốn Những người đàn bà nín lặng đã được giới phê bình Pháp đánh giá cao trong đề tài chống bạo hành trong gia đình.

Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Paris 10 tháng 12 năm 2009

Hiệu Constant

 

Tên sách nguyên bản: Les silencieuses

Tên tiếng Việt: Những người đàn bà câm nín

Tác giả: Nadine Trintignan

Nhà xuất bản: Fayard

Năm xuất bản: 2009

 

Đoạn trích:

 

Mưa xối xả trên phố Alsade. Một cơn gió giật bất ngờ khiến thiếu nữ rảo bước và chiếc ô đỏ rực của cô bị thổi lật ngược. Trú trong một khuôn cửa lớn người đàn ông siết chặt dây lưng áo mưa của mình dựng cổ áo và ngay tức thì cảm nhận dòng nước lạnh đang luồn lách trong cổ. Dẫu vậy anh ta vẫn đứng bất động ánh mắt lia về phía người  đàn bà tóc hung mà hắn chỉ hơi phân biệt được qua tấm kính đẫm nước của chiếc xe Mercedes cũ.

Milena… Hắn đã vô tình lần ra được dấu vết chị ngay tại địa điểm này từ hai tuần trước. Hôm ấy hắn đang băng qua phố và chỉ kịp nhận ra chị trước vô lăng của một chiếc xe hơi đậu phía bên kia đường nhưng hắn đã buộc phải dừng lại để nhường đường cho một xe máy đang lao hết tốc độ. Milena đã nổ máy và chạy qua trước mặt hắn mà không nhìn thấy hắn.

Hắn đã quay lại đây nhiều lần nhưng vô vọng và lúc này hắn cảm thấy một sự thích thú đen tối khi cuối cùng lại nhìn thấy chị đang quá gần mình ngay trong tầm tay mình. Chị vẫn nhợt nhạt như thế vẫn mảnh mai như thế. Mái tóc hung đỏ vẫn được cắt thành nấc hệt như những năm ba mươi nhưng ngoài chuyện ấy ra chị chẳng thay đổi gì nhiều.

Xe đã tắt máy nhưng chị vẫn để đôi bàn tay dài mảnh và nổi gân trên vô lăng những ngón tay gõ đều đặn theo nhịp.

Chắc chị đang nghe nhạc.

Đối diện họ trường Alsade mở toang cửa cho lũ trẻ ùa ra. Milena liền nhấc máy ảnh lên ngay lập tức. Chị đã đặt tiêu cự ở tầm một trăm năm mươi một ống thu hình chất lượng cao để chụp cận cảnh ở khoảng cách xa như thế.

Chị nhìn thấy một thằng bé tóc vàng tơ xuất hiện. Nó đứng bất động và đưa mắt tìm kiếm mẹ. Milena tận dụng dịp đó để chụp liên tục nhiều bức sát gần khuôn mặt thanh mảnh với cặp mắt sẫm màu lóng lánh bất ngờ sáng lên dưới một nụ cười. Thằng bé huơ tay lên quá đầu về phía một phụ nữ đội mũ nồi đỏ đang chạy nhanh dưới làn mưa xối xả vì biết mình đến muộn. Người đàn bà trẻ ngay lập tức đáp lại bằng một cái huơ tay cao mà không hề giảm tốc độ chạy. Thằng bé lao đi hệt như một mũi tên về hướng mẹ nó. Milena xoay ống thu hình để lần tìm lại họ. Hình ảnh thằng bé hơi mờ đi khi lao bổ vào vòng tay dang rộng.

Milena bấm vào cơ cấu khởi động một cách máy móc.

Rồi chị buông máy đặt nó lên đầu gối mình và nhìn hai mẹ con nhà kia chạy xa dần áp sát nhau trong cùng một chiếc áo mưa mà người đàn bà mở ra che cho con trai.

Milena thắt dây an toàn bật đèn tín hiệu xin đường và chuyển bánh. Chị chạy với vận tốc bình thường và tăng âm lượng để nghe rõ hơn một trong những bản sô-nát cuối cùng của Schubert do Radu Lupu trình tấu. Chị thích bản nhạc này được soạn trên nền những câu hỏi mà không có lời đáp hệt như đàn cá vàng quay quay vô định trong cái bồn của chúng.

Vẫn tiếp tục vừa lái xe chị vừa xếp máy ảnh vào bao của nó mà chị vẫn có thói quen đeo lủng lẳng trước ngực.

Chị hạ thấp chút cửa kính để xua tan làn hơi nước. Sau làn kính ấy cảnh vật bị nhòa đi nhưng chị lại nhanh chóng đóng lại ngay để tránh mưa.

Liếc nhanh vào kính chiếu hậu chị nhận ra một chiếc Peugeot xanh lơ chạy rất gần mình chị liền nhấn ga. Chiếc xe hơi vẫn tiếp tục đuổi theo chị đến mức nếu chị nhấn phanh nó có nguy cơ lao thẳng vào xe chị ; chị giảm tốc độ và tạt vào bên phải đường để cho nó vượt lên.

Chiếc xe hơi vượt chị với một độ chậm có tính toán. Không suy nghĩ Milena quay sang nhìn người cầm lái và một cơn hoảng sợ mạnh liệt xâm chiếm khắp người khi chị nhìn thấy hắn một nụ cười xảo trá ma mãnh nở trên môi xuyên qua làn mưa ngăn cách họ. Mặc dù đám hơi nước trắng nhờ đã lại tô mờ cửa kính nhưng chị gần như chắc chắn đó chính là André Bricard. Chị không sao kìm nổi cái giật nảy mình đang khiến chị chao đảo.

Chiếc Peugeot lúc này chạy trước mặt chị. Chị không hề chắc chắn nhưng do bị sợ hãi chế ngự liền rẽ trái vào phố Vavin và chạy sang đại lộ Raspail. Chị lao nhanh và không còn dám nhìn vào kính chiếu hậu nữa vượt qua đèn vàng ở ngã tư phố Sèvres phi thẳng đến đại lộ Saint-Germain băng vụt qua nhưng vẫn giữ khoảng cách để tránh một xe máy rồi chạy dọc phố Bac và khi đến đèn đỏ đầu tiên chị liền rẽ vào phố Université bên tay trái mình.

Tim đập thình thịch chị lại đưa mắt liếc vào kính chiếu hậu. Chiếc xe Peugeot vẫn đằng sau chị. Một luồng mồ hôi lạnh giá chạy dọc sống lưng. Sau chừng ấy năm liệu hắn có thể tìm thấy chị không… ?

Theo dòng năm tháng nhờ sự thanh thản nồng hậu của chồng chị là Jacques mà chị đã dần dần thâu phục lại được niềm tin chắc chắn rằng cơn ác mộng của mình đã thực sự chấm dứt.

Chị đã thôi không trốn chạy nữa.

Đúng thế nhưng Jacques không biết người đàn ông này. Anh thậm chí còn chẳng bao giờ nghe nói đến hắn bởi anh cuối cùng đã phải chào thua trước sự câm nín khăng khăng của vợ khi đối diện trước những câu hỏi mà anh đặt ra về điều gì khiến chị sợ hãi. Anh không hề biết rằng chỉ để bảo vệ anh chính anh mà chị đã im lặng về người đàn ông ấy người mà ngày xưa chị đã từng ngưỡng mộ phong cách vẽ quá riêng biệt của anh ta và chị đã từng hạnh phúc biết bao trước khi chìm vào trong một mùa ủ rột đen tối và người mà trên thực tế khi ấy chị đã nhận ra hắn ta còn khủng khiếp hơn cả một sự nguy hiểm.

Rồi cuối cùng chị đã nghi ngờ chính tình yêu.

Chị biết rằng Bricard có thể bộc lộ bản chất ngông cuồng sát sinh đối với chị nhưng nhất là cho cả Jacques nữa : ngay khi hắn biết chị đã lập gia đình thì hắn chắc hẳn sẽ kiên trì tìm kiếm đến dai dẳng kẻ nào đã dám đưa Milena trở về với cuộc sống hắn ắt sẽ lăn xả vào chống lại người đó và Jacques khi ấy sẽ gặp nguy khốn mất.

Chị lại quay lại đại lộ Saint-Germain rẽ vào phố Bourgogne. Hết sức căng thẳng và hơi thở ngắt quãng. Trên phố Varenne lợi dụng một khuôn cửa lớn mở toang chị ngẫu ý lao vào trong sân và luống cuống xuống xe suýt trượt trên nền đá trơn và bỏ chạy chiếc áo mưa của chị bay phấp phới quanh người. Chị leo hết tốc độ lên các bậc thềm của một cầu thang bằng đá hoành tráng.

Đến tầng hai chợt nghe thấy những giọng nói ồn ào loáng thhoáng vẳng ra phía sau một cánh cửa vẻ ngơ ngác chị liền bấm chuông và gọi kêu cứu. Những giọng nói im bặt. Chị lại tiếp tục chạy.

Khi đến tầng bốn thì chị nghe thấy tiếng chân chạy trong cầu thang rồi một người đàn ông hét lên và trước những trọng âm của giọng nói kinh tởm ấy thì chị chắc chắn mình không nhầm. Đó chính là André Bricard đang gào tướng :

- Tao đã báo trước cho mày rồi đó ! Mày biết rồi đó rằng tao sẽ tìm ra mày ! Mày làm cái khỉ gì trước ngôi trường đó hả rồi còn chụp ảnh nữa ? Cái nghề nghiệp bẩn thỉu bây giờ của mày là gì ? Là thám tử tư chắc ?

Có tiếng ồn ào kéo theo. Những tiếng đàn ông chát chúa đập lại nhau. Đó là người gác cổng tòa nhà đang đuổi Bricard ra khỏi cửa nhưng từ chỗ chị đang đứng Milena không nghe rõ những câu đối đáp của họ.

Đến tầng trên cùng thấy một cánh cửa khép hờ và chị bước vào trong một căn hộ đang sửa chữa. Có vẻ như hoang vắng. Chị chui vào ẩn trong gian cuối cùng. Sợ hãi chị ngồi phủ phục đằng sau cánh cửa và lần tìm điện thoại di động. Nhưng không được làm Jacques lo lắng rồi chẳng hiểu tại sao chị chọn gọi cho François.

Người này đang ăn một chiếc bánh pizza mà anh vừa hâm nóng trong lò vi sóng thì điện thoại réo vang trong căn hộ ở Paris của anh. Căn hộ chẳng có gì độc đáo cá nhân cả đến nỗi mà ta hẳn có thể ngỡ đó là một phòng khách sạn. Sự hiện diện của anh chỉ biểu thị ở những cuốn sách được vất vương vãi rải rác khắp nơi và chiếc máy nghe iPod đặt trên chiếc bàn thấp anh đã chọn cho mình một cuộc sống không gắn bó gì cả luôn luôn như trong sự quá giang.

Anh nghe mà không nhận ra ngay giọng nói của Milena chị nói rất khẽ trên một lưu lượng hấp tấp vốn không phải là cách thường xuyên của chị.

- François hả ? Hắn đã tìm thấy tôi… Hắn luôn tìm thấy tôi…

- Ai kia ?

- Hắn đã báo trước cho tôi biết rồi.

- Nhưng chị đang nói về ai vậy ?

- Hắn đã nói với tôi : « Nếu một ngày nào đó ta không khiến em hạnh phúc nữa thì ta sẽ gây cho em rất nhiều bất hạnh… »

- Ai mà nói vậy ?

- Tôi sợ lắm. Hãy đến đi !

- Đương nhiên rồi. Nhưng ở đâu ?

- Phố Varenne ngay cạnh phố Bourgogne… Khuôn cửa lớn… trong sân… Tôi đang ở tầng trên cùng.

- Ở yên đó nhé. Tôi đến ngay.

Anh gác máy bỏ mặc chiếc bánh pizza vừa mới đụng tắt máy iPod. Giọng hát của Dutronc phụt tắt Paris thôi thức giấc. Bài hát thích nhất của Marge đã bị gián đoạn. Anh vơ áo khoác và ra khỏi nhà đóng sập cánh cửa.

Trong xe hơi mà anh chạy đến mức nhanh nhất François nghĩ tới Milena. Trong lần gặp gỡ đầu tiên của họ : đó là vào một mùa hè nóng và uể oải như chỉ Paris mới thấu. Jacques bạn thân nhất của François đã nhất thiết muốn giới thiệu anh với Milena người mà Jacques yêu say đắm.

Họ đã gặp chị ngồi trên những bậc thềm của ngôi nhà nhỏ ở Buttes-Chaumont gần vườn cha cố. Lũ mèo con những hòn lông tròn gần giống như những đồ chơi cất tiếng kêu meo meo ra vẻ phàn nàn trên đầu gối người phụ nữ trẻ. Chị giữ một con nằm cuộn tròn trên cổ mình tựa như để cảm nhận độ êm ái. Màu xanh nước giống hệt màu mắt chủ nhân chiếc váy chị phấp phới uyển chuyển xung quanh cơ thể mảnh mai của chị. Khi nhìn thấy Jacques và François đến nơi chị liền đứng dậy vẻ lịch lãm quý phái và chìa chú mèo cho mẹ nó đang cọ chân chị để đòi con.

- Đây đồ đàng điếm ! Mày đã có những em bé này ấy với đứa nào vậy hả?

Chị mỉm cười với François. Anh nghĩ ngay rằng với mái tóc cắt thành nấc hung đỏ khuôn mặt tai tái cặp mắt tô chì đen chị như vừa ra khỏi một bộ phim câm. Chị lấy một mũi bàn chân trần của mình để âu yếm con mèo mẹ nó cũng hung đỏ hệt như chị.

Chị chìa tay và nói với François :

- Jacques đã nói chuyện với tôi rất nhiều về anh. Theo lời anh ấy thì anh là người bạn hoàn hảo nhất đấy.

- Đó là do hắn không thể khách quan được thôi…

Chị quan sát người đàn ông mang vẻ quyến rũ tự tin với mái tóc dày chĩa tung tứ phía và ánh mắt hiền luôn thảng thốt chị mỉm cười với anh.

- Chính xác đấy !

Chị bước vào nhà theo sau là hai người đàn ông và nói với François hay đúng hơn như một sự lịch lãm tế nhị:

- Nhưng anh ấy đã không bao giờ nói cụ thể với tôi là anh làm gì ! Ý tôi muốn nói là nghề gì.

- Tôi cố phải sống thôi.

Tò mò chị cố nài :

- Hiện giờ à ?

- Ví dụ thế.

- Còn trước đây thì sao ?

- Ồ trước đây…

Anh không nói hết câu. Chị nhìn anh chăm chú với nụ cười bí ẩn chỉ của riêng chị rồi gật gật đầu mà không nói thêm gì nữa.

Ánh mắt của Jacques hết nhìn vợ lại chuyển sang bạn. Từ đáy sâu tâm khảm anh tự hỏi mình rằng cả hai người này có chung một nghệ thuật né tránh một cách khéo léo khi người ta đề cập đến quá khứ của họ.

Ngày hôm đó để chế giễu họ một cách âu yếm Jacques đã gọi họ là « hai nấm mồ yêu thích nhất của tôi ».

… Đúng lúc François trượt qua một vũng nước thì trong góc chết của xe mình một chiếc xe máy vượt anh với tốc độ lớn buộc anh phải dừng lại. Đúng là một giờ tồi để chạy xe trong Paris.

Anh cảm thấy một niềm vui thầm kín trước cuộc gọi cầu cứu bất ngờ của Milena. Đây đúng là lần đầu tiên chị cầu viện nơi anh như vậy và dẫu anh tự cấm mình không được coi chị là gì khác ngoài một người bạn thân anh biết… Vâng anh biết mình đã bấn loạn biết bao trước vẻ lịch lãm đài các toát ra từ chị ngay trong buổi gặp gỡ đầu tiên của họ trên những bậc thềm nhà cái buổi tối ấy đã trở nên xa xôi lắm rồi. Trong suốt bữa ăn tối anh đã cảm thấy chị như đang ở đâu đâu đôi khi không còn nghe hai người đàn ông nói chuyện nữa mà phấp phới trong một vũ trụ nào đó mà chỉ mình chị biết. Tâm hồn chị đang lẩn quất ở nơi nào trong những lúc ấy nhỉ ?

Có thể hôm nay anh sẽ tìm thấy chìa khóa cánh cửa bí mật của chị chăng ?

Jacques đã cảnh báo trước cho anh: rằng có điều gì đó đã xảy đến với Milena ngày xưa điều mà có lẽ đã khiến chị xấu hổ. Chị biết chồng mình luôn sẵn sàng để hiểu vợ để có thể chấp nhận được tất cả dẫu cho chị đã từng làm điều gì rất khủng khiếp đi nữa nhưng không một lập luận nào của anh đã thuyết phục được chị tâm sự cho anh biết nỗi niềm sâu kín của mình.

François nhận ra khuôn cửa lớn nằm trên phố Varenne anh liền hối hả đậu xe cạnh một thềm vỉa hè và chạy bổ vào sân.

Chiếc xe Mercedes đậu ngang trong sân.

Anh leo nhanh lên cầu thang bộ tráng lệ. Lên đến tầng trên cùng cánh cửa vẫn chỉ khép hờ. Anh tìm thấy người phụ nữ trẻ trong gian cuối cùng ngồi phủ phục giữa đống đồ thải mục nát chiếc áo mưa của chị xoải rộng hệt như một tràng hoa xung quanh chị. Trán ấp lên đầu gối hai tay bịt chặt tai.

Anh cúi xuống sượt tay lên vai và thì thầm gọi tên chị. Chị nhỏm phắt dậy miệng thở hổn hển và ánh mắt xúc động. Sự nhợt nhạt của chị đập mạnh vào tâm hồn François anh cầm cánh tay chị để nâng dậy.

Trong chị có điều gì đó như định mệnh cứ như thể dẫu chị có làm gì đi nữa có đi trên bất cứ con đường nào thì chị vẫn tự biết mình bị đẩy về hướng của một định mệnh bất khả kháng và sự bấp bênh này lại khiến chị càng gây xúc động hơn nữa.

- Hắn đi rồi à ?

- Ai cơ ?

- Không phải đã từng có một gã đàn ông trong cầu thang bộ hay sao ?

Anh tự hỏi liệu chẳng phải chị đang là nạn nhân của một cơn ảo tưởng và ôm chặt hai vai chị để trấn an.

- Chẳng có ai cả Milena ạ. Lại đây đi.

Chị cưỡng lại ánh mắt đảo về phía cửa mở toang. François lên tiếng :

- Mà dẫu có gã nào đi nữa thì tôi sẽ giải quyết với hắn.

Chị gật đầu với vẻ không chắc chắn lắm nhưng nhân nhượng và anh dẫn chị đi tựa như anh hẳn sẽ làm với một đứa trẻ. Chị chỉ hơi đứng vững anh cảm thấy chị bị đuối sức và sự nhu mì ấy của chị cũng thật đáng yêu.

Trong sân mưa đã thôi rơi nhưng những vũng nước vẫn lóe sáng đây đó.

- Chị thấy đó thực sự là chẳng có ai cả.

Anh quyết định đưa chị về Buttes-Chaumont bằng chiếc xe Mercedes cũ của chị. Mặc xác anh sẽ đến lấy xe của mình sau vậy rất có thể sẽ là ở bãi xe phạt của cảnh sát.

Trong lúc anh đang mở cửa xe cho Milena thì người gác cổng khu nhà xuất hiện.

- Đây không phải là một bãi đậu xe đâu nhé !

François nhìn anh ta bằng mắt cởi mở.

- Chúng tôi xin lỗi bạn gái tôi đã nhầm địa chỉ.

Người gác cổng gật đầu và đứng lại. Tay chống háng ông ta nhìn Milena dẫu được François trợ giúp nhưng chị vẫn rất chật vật để leo lên xe.

- Cô ấy không được khỏe à ?

- Sẽ ổn thôi cám ơn.

- Không có vẻ ổn lắm  đâu.

Ông ta chờ François loay hoay quay xe trong sân để lái ra ngoài rồi mới quay lại chòi gác của mình.

lethihieu

@ nguyenvanan: Cám ơn bạn ghé thăm blog! Chuyện bạo hành xảy ra thường xuyên trong mọi gia đình và mọi tầng lớp nhưng mọi người cứ hay ngại nói đến!!! Chuyện nữ nghệ sỹ Marie bị hành hung đến chết là một giọt nước làm tràn ly. Mình hy vọng mỗi công dân đều ý thức được chuyện này để làm giảm đi những thảm cảnh thương tâm.
Chúc bạn vui!

1.Viết bởi nguyenvanan [ Trả lời ]
27/04/2011 17:42

Chuyện Marie bị hành hung đến chết là một thảm kịch gây một súc động rất lớn. Không ai tưởng tượng nổi chuyện này trong giới nghệ sỹ. Hung phạm đã trả hết nợ tù nhưng ông Trintingant và gia đình vẫn không tha thứ. Tôi hoàn toàn hiểu họ.

nguyenvanan

Chuyện Marie bị hành hung đến chết là một thảm kịch gây một súc động rất lớn. Không ai tưởng tượng nổi chuyện này trong giới nghệ sỹ. Hung phạm đã trả hết nợ tù nhưng ông Trintingant và gia đình vẫn không tha thứ. Tôi hoàn toàn hiểu họ.