Trà (chè) đã chinh phục thế giới như thế nào

By Lê Thị Hiệu

Trà (chè) đã chinh phục thế giới như thế nào

Từ thế kỉ thứ III trước Công Nguyên, trà xuất hiện và được dùng để uống tại Trung Quốc. Từ lâu, dưới những cách chế biến và cách dùng khác nhau, trà đã là thứ đồ uống không thể thiếu đối với phần đông các gia đình trên toàn thế giới nói chung và với người Việt Nam nói riêng. Và từ lâu, trà đã được coi như là biểu tượng của lòng hiếu khách trong mỗi gia đình Việt Nam. Vậy, chúng ta hãy cùng xem cuộc phiêu lưu khắp thế giới của trà, con người đã làm gì với trà  và trà đã chinh phục con người như thế nào nhé…

More...

Đi chợ sắm tết ở Paris

By Lê Thị Hiệu

Đi chợ sắm tết ở Paris

Trong những ngày cuối năm, đã là người dân Việt Nam thì dù ở đâu, trong nước hay viễn xứ, bà con ai nấy đều hân hoan hồ hởi đi sắm tết để ít nhiều chuẩn bị đêm tất niên và đón mừng năm mới. Ai cũng muốn chuẩn bị đến mức thịnh soạn nhất để đón bạn bè cùng người thân khi tết đến xuân về.

More...

Triển lãm và Hội thảo bàn tròn về cuộc đời và sự nghiệp nghệ thuật của Vua Hàm Nghi tại Paris

By Lê Thị Hiệu

Ngày 17 tháng Chín vừa qua, tại Trung Tâm Nghệ thuật và Nghiên cứu Bétonsalon, thuộc trường đại học Paris VII-Didérot, thuộc quận XIII, Paris đã tổ chức triển lãm và hội thảo bàn tròn về các nghệ sỹ đương đại viễn xứ với chủ đề “Anywhere But Here”, trong đó có vua Hàm Nghi của Việt Nam. Với sự tham gia nói chuyện của một số nghệ sỹ, nhà báo, trong đó có ông Trịnh Văn Thảo, và nhất là của nữ tiến sỹ Lịch sử Nghệ thuật Pháp, cháu hậu duệ trực tiếp của vua Hàm Nghi, bà Amandine Dabat.

More...

Christina Noble – Trái tim nhân hậu, niềm tin đối với trẻ em tật nguyền do chất độc màu Da Cam tại Việt Nam

By Lê Thị Hiệu

Xuất thân từ xứ sở Ai Len xa xôi, chính bản thân bà cũng chịu nhiều cơ cực trong cuộc sống: «Thời trước, những đứa trẻ ở đất nước Ai Len cũng chịu lạnh, chịu đói, nên chúng vơ váo những gì chúng tìm thấy trên đường phố», và chính từ những trải nghiệm của mình, bà đã muốn giúp đỡ các trẻ em kém may mắn tại Việt Nam. Bà đã cố gắng hết mình để sáng lập một Hiệp Hội mang chính tên bà CHISTINA NOBLE gồm các cô nhi viện và các trung tâm phục hồi chức năng… Hiện tại Hiệp Hội Christina Noble đã có nhiều chi nhánh trên thế giới, nhằm kêu gọi mọi người giúp đỡ tài chính, đỡ đầu trẻ em tật nguyền và gặp khó khăn tại Việt Nam. Tại Pháp cũng có một chi nhánh. Và mới đây, phương Tây đã làm một bộ phim dài về bà.


More...

Paris tưởng nhớ ca sỹ Trần Lập – nối dài vòng tay yêu thương

By Lê Thị Hiệu

Cám ơn ca sỹ-nhạc sỹ Trần Lập, khoảng thời gian anh đi ngang qua cõi tạm này quả là ngắn, nhưng tên tuổi anh có lẽ đã gắn sâu và tâm thức của đông đảo các bạn trẻ, một thế hệ rất đang cần tiếp thêm ý chí để đối diện với một thực tế trần trụi của xã hội đương thời. Bức thông điệp của anh đã được đón nhận, ngay cả ở nơi xa, rất xa Việt Nam như Paris hoa lệ này. Những ca khúc của anh đã góp phần tiếp thêm lửa cho các em, chỉ cho các em thấy cuộc sống không chỉ có màu hồng, nhưng không phải vì thế mà không tỏa hương. Hoa hồng và hương thơm phải tự mình tìm kiếm và sáng chế, có như vậy, hoa sẽ đẹp hơn và hương sẽ thơm và lan tỏa rộng rãi hơn.

More...

Nguyễn thị Thật : chỉ có sự thật mới tồn tại dài lâu.

By Lê Thị Hiệu

                                      

(Cô Thật cùng ông thị trưởng thành phố Pollestres trong buổi giới thiệu các món ăn cảu miền nam Việt nam tại trung tâm thương mại La Fayettes thành phố Perpignan)

Nguyễn thị Thật : chỉ có sự thật mới tồn tại dài lâu.

(Bài đăng trên báo Việt Nam & Thế giới ngày 17/06/2008)

Lần theo một trang báo dài đăng trên tờ nhật báo Indépendant của vùng Rousillon- Catalogne miền nam nước Pháp. Bài báo tường thuật chuyến du lịch của một đoàn người gồm ba chục khách Pháp đến Việt Nam. Đoàn người này là những cha mẹ đỡ đầu cho các em bé tại làng Cái Mơn thuộc tỉnh Bến tre. Họ sang Việt Nam để thăm các em đã được mình giúp đỡ và tận mắt chứng kiến những thành quả của bà chủ tịch Hội Việt- Pháp tại thành phố Perpignan.

Tôi đến gặp bà Peel Thật tên thời con gái là Nguyễn Thị Thật. Tôi bắt gặp một con người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn chạy qua chạy lại giữa « làn sóng » những người Tây cao lớn. Hôm nay Hội tổ chức giới thiệu cho các bạn Pháp một số các món ăn truyền thống của đồng bằng Nam Bộ Việt nam. Đợi mãi tôi cũng được bà dành cho vài chục phút để tâm sự.

« Tôi sinh ra ở làng Cái Mơn một ngôi làng nghèo nàn cách thủ phủ tỉnh Bến Tre hơn ba mươi cây số… » bà bắt đầu kể. Cha bà là một nhạc sĩ nổi tiếng hồi đầu thế kỷ XX Trần Văn Công. Dù nhà nghèo nhưng có khiếu âm nhạc và nói giỏi tiếng Pháp nên ông được các Cha xứ người Pháp đỡ đầu. Được hưởng gien từ cha từ nhỏ bà đã chứng tỏ năng khiếu về chuyên ngành này. Nhưng với kinh nghiệm của mình cha bà biết chỉ có châu Âu mới giúp con gái ông phát triển hết tài  năng. Khi bà 17 tuổi ông đưa cho con gái một tấm vé máy bay đi Pháp và nói : « Đây chính là gia tài cha để lại cho con hãy cố gắng học hỏi trau dồi kinh nghiệm tích lũy tài năng để sau này có thể về giúp cho đất nước Việt Nam ta. »

Thế là thiếu nữ trẻ là bà ngày ấy đến Pháp. Thoạt đầu bà đi chơi đàn ở khắp nơi chủ yếu là trong các nhà thờ đầu tiên là để kiếm tiền sống để thăm thú nước Pháp và sau đó là để học tiếng Pháp. Sau vài năm vùng Alsade Đông Bắc nước Pháp đã thu hút bà với vẻ đẹp thơ mộng lãng mạn của nó. Bà ghi tên theo học cao học âm nhạc tại trường đại học Strasbourg. Ra trường bà chọn nghề dạy học vì cho rằng nghề này vừa giúp ích cho người lại có thể chăm lo con cái được chu toàn. « Thế rồi đến năm 1975… bà kể tiếp có rất nhiều dân di cư tràn đến Pháp. Do thích viết lách và có đầu óc tổng hợp tôi được các Trung tâm Xã hội vùng Alsade và Lorraine đặt viết những cuốn sách dạy và học tiếng Pháp dành cho những người Việt nam Trung quốc Lào hoặc Căm-pu-chia và các miền châu Phi... » Rồi từ đó những cuốn sách về thống kê họăc về các ngành nghề như các cuốn Métiers du Việt Nam Etre Vietnamien dans la société vietnamienne… lần lượt ra đời. Bà luôn nhận được những đơn « đặt hàng » viết sách từ các ban ngành nhưng nhiều nhất vẫn là của Bộ Giáo dục Quốc gia Pháp. Bà tâm sự « Viết sách không chỉ là để viết mà còn là phương tiện để trao đổi chia sẻ để cho các con em Việt Nam nơi Hải ngoại thấy được dù là mình nghèo nhưng nếu có được một nền giáo dục căn bản chín chắn của truyền thống Việt nam và mình không bao giờ quên quê hương của mình… thì chính điều đó mới làm cho các bạn bè năm châu nể sợ… » Sau hơn năm mươi năm bôn ba trên xứ sở Gaulois bà đã từng làm việc cho Liên Hợp Quốc và Cộng đồng chung Châu Âu. Khi được hỏi về vấn đề này bà nhỏ nhẹ : « Từ năm 1989 Liên Hợp quốc gọi tôi về làm việc trong các trại tỵ nạn để phỏng vấn để lập các dự án cứu trợ những thuyền nhân không chỉ của riêng Việt nam mà còn của tất cả các nước châu Á. Vào năm đó tất cả các trại tỵ nạn đồng loạt đóng cửa hoạt động nên Cộng đồng chung Châu Âu và Liên Hợp Quốc ngồi vào bàn đàm phán để tìm ra các giải pháp giúp đỡ. Một số có khả năng đi được nước thứ ba thì tạo điều kiện cho họ xuất cảnh một số khác thì phải trở về Việt Nam. Cộng đồng chung Châu Âu đã rất tích cực trong vấn đề này. Tôi đã quay về làm việc tại Hà Nội năm năm liền cho đến năm 1994 tôi trở lại làm việc cho Liên Hợp Quốc vì thực ra vẫn còn rất nhiều trại tỵ nạn thậm chí là các nhà tù. Nhất là ở Á Đông nhiều người vẫn mòn mỏi trong các nhà tù ở Thái Lan. Sau đó tôi về Pháp và lại được điều động đến các nước Trung Âu… » Bà cứ như chìm vào những dòng hoài niệm tôi đánh liều quay lại với mục đích chính của chuyến viếng thăm bà ngày hôm nay của mình : Đó là hoạt động của Hội Việt Pháp do bà là chủ tịch đã gây được tiếng vang khá lớn tại thành phố nằm bên bờ biển Địa Trung Hải này. Bà hồ hởi kể hiện tại Hội vừa tổ chức thành công chuyến du lịch cho hơn ba chục cha mẹ đỡ đầu cho trẻ em Việt nam. Là người dày dạn trong các trại tỵ nạn nên bà biết cần phải làm gì để giúp những người dân cỡ nhỡ. Hiện tại Hội đã làm xong dự án và chuẩn bị xây cất một ngôi trường khang trang trên mảnh đất Cái mơn. Bà ngậm ngùi kể : « Sau hơn năm mươi năm bôn ba xứ người tôi trở về làng thì nó vẫn nghèo như vậy chỉ có thêm được con đường tráng nhựa điện thì mới mắc được hai năm bà con vẫn phải dùng nước mưa hứng từ mái tranh. Hội muốn xây dựng một ngôi trường và một Trung tâm xã hội để các phụ nữ trong xã có thể đến gửi con mà an tâm đi làm và các cháu có một nơi ăn chốn ngủ đàng hoàng và có nguồn thức ăn tốt có một nền giáo dục hợp lý thuần Việt. Có nơi khám sức khỏe cho chị em phụ nữ và các cháu bé… » Hội đã đỡ đầu cho một số trẻ em (10 em) mỗi tháng là 20 Euro (tương đương 500.000 đồng việt nam). Hiện tại bà cho biết thêm Hội cũng đã tổ chức được một lớp tiếng Pháp tại quê nhà vì đây bà tự hào nói là cái nôi của Trương Vĩnh Ký (Nhân vật này rất nổi tiếng tại Pháp trong thời kỳ xa xưa và cho đến tận bây giờ) thì phải phát triển tiếng Pháp chứ ! các cháu đã có thể hàng tháng viết thư thăm hỏi và kể những thành tích cho các cha mẹ nuôi. Khi được hỏi những công việc bà đang thực hiện ngoài những ủng hộ của bà con bạn bè thân hữu thì bà có được hưởng trợ cấp gì của các cơ quan đoàn thể chính quyền của Pháp. Bà vui lòng nói luôn : « Hiện giờ tôi đang làm việc tích cực với Ủy ban hành chính thành phố Perpignan để xin thêm trợ cấp. Hội đã được một ông Nghị sĩ - Thị trưởng thành phố Pollestres tên là Daniel Mach thương thuyết trích cho một khoản tài trợ hàng tháng ». Mỗi lần khi Hội tổ chức tết hay các ngày lễ trọng đại của Việt Nam thì Ủy ban thành phố không chỉ giúp tài chính mà còn giúp các mặt khác như cho mượn bàn ghế địa điểm và các trang phục dụng cụ để tổ chức đêm nhạc. Khi tôi rụt rè hỏi về gia đình thì bà vui vẻ nói: Bà sinh được ba người con các con bà đều nói thạo viết thông tiếng Việt thậm chí cả đứa cháu ngoại 5 tuổi cũng nói tiếng việt liến láu. Còn ông chồng người Anh Collins Peel của bà là giáo sư đại học và nhà văn thì khi thấy vợ và các con cứ « ăn cơm nhà vác tù và… » lo cho Việt Nam thì lúc đầu cũng không hơi bằng lòng nhưng là người yêu văn học đất nước và con người Việt nam nên cuối cùng ông cũng bằng lòng để cho bà làm việc. Bà trầm xuống như tâm sự : « Tôi thật buồn khi thấy những đứa trẻ Việt sinh ra ở đây mà không nói được tiếng Việt. Tôi thấy cha mẹ chúng đang để mất đi một cái gì đó vô cùng quý giá mà không biết… » Mắt bà rạng ngời khi nói về những dự án những ý định bà muốn giúp đỡ mảnh đất thương yêu của bà tại Việt nam mà tôi thấy vui lây. Giữa mảnh đất tràn đấy ánh nắng và gió tramontane thổi không ngừng kia có một trái tim hồi hộp đập. Đất nước Rồng Tiên tưởng như xa thế nhưng cũng thật gần gũi. Khi được hỏi bà muốn nhắn nhủ gì với thế hệ trẻ Việt Nam đang sống ở Hải Ngoại thì bà nhắc lại câu nói xa xưa của cha bà : « Tôi muốn các em học hỏi trau dồi kiến thức tụ tập hiểu biết rồi đem tài năng về phục vụ quê hương ! »

Những đóng góp của bà theo bà nói thật nhỏ nhoi nhưng phải làm cho tốt làm đúng làm thật chỉ có sự thật mới tồn tại được lâu. Thật đúng như cái tên của bà : Nguyễn thị Thật người con của làng Cái Mơn yêu thương.

Paris 05 tháng sáu năm 2008

Hoàng Hà(Hieu Constant)

 

More...

Nguyễn Lâm Thủy: Khi mình có trình độ và tấm lòng thì không sợ kỳ thị

By Lê Thị Hiệu

Nguyễn Lâm Thủy: Khi mình có trình độ và tấm lòng thì không sợ kỳ thị

Bài đăng trên báo Đại đoàn kết số ra (26/02/2011)

http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1434&chitiet=24482&Style=1

 

Nguyễn Lâm Thủy sinh ra và lớn lên tại Hà Tĩnh. Năm 1981 tốt nghiệp Đại học Y TP. Hồ Chí Minh. Năm 1988 bảo vệ luận án tiến sĩ chuyên ngành sinh Lý học. Năm 1996 bảo vệ luận án  tiến sĩ chuyên ngành Y học. Hiện anh là phó giáo sư đại học Y Budapest – Hungari. Ngoài công tác chuyên môn anh còn là một cây viết khá sôi nổi của cộng đồng người Việt tại Hungari. 
 
Anh Nguyễn Lam Thủy tại phòng làm việc (ảnh do nhân vật cung cấp)
 
 
 
- Cùng gia đình sang sinh sống và lập nghiệp ở Hungari được nhiều năm anh có thể cho biết những khó khăn trong hồi đầu lập nghiệp ở đất nước này?

Tôi vốn là cán bộ giảng dạy khoa Y trường Đại học Cần Thơ. Năm 1984 nhận được học bổng Nghiên cứu sinh của viện Hàn lâm khoa học Hungari để đến làm việc tại Viện Sinh Lý học thuộc trường Đại học Budapest. Được cử đi học là niềm mơ ước của nhiều người nó không những nâng cao trình độ về chuyên môn mà còn giải quyết được một phần kinh tế cho gia đình. Cuối năm 1988 tôi bảo vệ thành công luận án tiến sĩ chuyên ngành sinh lý học tôi lại trở về giảng dạy và đảm nhiệm chức Phó khoa Y của trường Đại học Cần Thơ (nay khoa Y đã trở thành trường Đại học Y – Dược Cần Thơ).

Mùa hè năm 1990 tôi lại được viện Sinh Lý học của trường Đại học Budapest mời sang làm việc. Lần này tôi được phép đem theo cả gia đình. Vợ tôi tốt nghiệp khoa Tâm lý học của trường Lenigrad thuộc Liên Xô (cũ) không thể tìm được việc làm ở Hungari.

Năm 1991 tôi được mời đến làm việc ở Trung tâm Y học thuộc trường Đại học Pennsylvania (Mỹ) thế là cả gia đình tôi chuyển đến sống tại thành phố Philadelphia. Thời gian đó gia đình tôi thực sự khó khăn vì lương của tôi chỉ có 24.000 USD nhưng phải trả tiền nhà tiền bảo hiểm y tế... Làm việc chưa được sáu tháng tôi đành bỏ hợp đồng để trở về Hungari. Tại xứ sở này chúng tôi cũng gặp rất nhiều vấn đề. Năm 1994 tôi lại quay lại thành phố Philadelphia để làm việc ở trường Đại học Pennsylvania để chờ vận may. Nhưng vận may mà chúng tôi chờ đợi ấy đã chẳng bao giờ đến thế là tôi đành đem gia đình về lại Budapest. Những ai đã từng chuyển nhà thì hiểu được nỗi vất vả của chúng tôi vì trong vòng 3 năm mà gia đình tôi chuyển nhà đến bốn lần từ châu Âu sang Mỹ và ngược lại.

- Theo học ở các trường đại học ngoại quốc đã khó giờ lại ra trường và lập nghiệp tại “nước họ” có vị trí được trọng nể như hiện nay anh có thể chia sẻ những thuận lợi và khó khăn trong quá trình tác nghiệp mối quan hệ với các đồng nghiệp người bản xứ?

Khi đến đất nước Hungari lần thứ hai ngay từ đầu tôi đã xác định chuyển sang làm bác sĩ điều trị. Làm cán bộ nghiên cứu trong thời buổi kinh tế khó khăn thì khó mà hoàn thành những công trình có giá trị khoa học cao hơn nữa kinh tế gia đình sẽ khó khăn. Năm 1996 tôi bảo vệ luận án tiến sĩ chuyên ngành Nội khoa sau đó chuyển hẳn về làm việc ở bệnh viện thực hành của trường Đại học Budapest. Ở Hungari cũng như ở các nước Đông Âu có rất ít người nước ngoài làm việc tại các công sở nên họ cũng rất kỳ thị người nước ngoài chỉ có những đồng nghiệp người quen thân khi họ đã biết rõ trình độ của mình thì họ rất trọng nể và mến phục. Trong cuộc sống tôi luôn tự nhủ: Phải làm việc cần mẫn kiên cường sáng tạo vận dụng hết trí thông minh phải tận tụy yêu thương bệnh nhân thì chẳng việc gì phải giải thích nhiều dần dần họ sẽ hiểu.
 
Anh Lâm Thủy và vợ
 

- Anh có thể kể một số trường hợp điển hình được không?

Ví dụ khi nghiên cứu thì phải tìm những công trình có tính khoa học và thực tiễn cao thiết thực với đời sống con người. Phải làm ra kết quả tốt rồi viết thành những bài báo đúc kết kinh nghiệm. Chính nhờ vậy nên tôi mới được hai trường Đại học trong đó có trường Pennsylvania – một trong 10 trường danh tiếng của Mỹ mời đến làm việc. Sang thư viện Mỹ được nhìn thấy những bài báo mình viết đặt trên kệ  cảm thấy sung sướng đến dàn dụa nước mắt.

Còn khi làm việc ở bệnh viện phải thường xuyên học hỏi kinh nghiệm bạn bè đồng nghiệp đọc sách báo... giúp chuẩn đoán chính xác và điều trị bệnh cho bệnh nhân được tốt hơn.

- Được biết gia đình anh dù sống ở Hungari đã nhiều năm nhưng vẫn giữ được rất nhiều truyền thống của người Việt. Anh có thể tâm sự đôi điều những gì anh chị đã làm để gìn giữ và dạy cho các con những truyền thống đó ?

Dù gia đình tôi sống xa Tổ quốc đã 20 năm nhưng ba con của tôi đều nói rất tốt tiếng Việt. Đứa con tôi lúc 5 tuổi về Việt Nam không ai biết trên thực tế đang sống ở nước ngoài. Nói ra thì khó ai tin hàng năm chỉ một đôi lần tôi ăn phomat và bánh mì cả nhà tôi ai cũng thích ăn các món ăn của Việt Nam nên anh chị tôi thường xuyên gửi đồ ăn sang và cứ mỗi lần nhận quà là lại ghi dấu ấn cho các con tôi. Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê rất nghèo và rất đẹp (Nghệ Tĩnh) nên thường xuyên hồi tưởng cho các con về những hoàn cảnh dễ rung động trái tim chúng. Và tôi đã thành công: đứa con gái đầu lòng của vợ chồng tôi là bác sĩ nội trú không lấy chồng Tây mà lấy một người Việt và con rể tôi cũng là tiến sĩ.

- Con gái anh cháu Nguyễn Phạm Bảo Quỳnh đã được trao vương miện Á hậu người Việt tại châu Âu anh nghĩ gì về điều này anh chị đã làm gì để ủng hộ cháu trong cuộc thi  nổi tiếng tìm cái đẹp hoàn thiện của người phụ nữ?

Chị nhầm rồi con gái thứ hai của tôi chính là cháu Nguyễn Phạm Bảo Quỳnh là hoa hậu người Việt châu Âu năm 2008 chứ không phải Á hậu đâu. Những cuộc thi như vậy tôi rất ít quan tâm. Nhưng dẫu sao tôi cũng cảm ơn ban tổ chức đã đưa con gái tôi về với cội nguồn của nó cho cháu hiểu nhiều về con người đất nước Việt Nam về phong tục tập quán... còn đạt được vương miện đấy là trời cho. Còn tác động của chúng tôi chỉ là một phần rất nhỏ. Nhưng dẫu sao chúng tôi vẫn tự hào là Nguyễn Phạm Bảo Quỳnh rất thông minh sắc sảo... Hiện cháu đang học năm cuối của khoa Quan hệ quốc tế trường Đại học Corvinus tại Budapest và sau đó cháu sẽ đi làm Master tại Vương quốc Anh.
 
anh Lam Thủy trong lần về VN ảnh chụp tại đông Tiên ở Hạ Long
 
 

- Trong tương lai anh chị có ý định về Việt Nam hay đầu tư trong lĩnh vực nào đó tại Việt Nam không?

Chúng tôi sẽ về hẳn Việt Nam khi đến tuổi về hưu. Thời trẻ chẳng để ý gì đến các mùa. Sao bây giờ lại sợ mùa đông đến thế. Hiện tại tôi đang muốn tìm một việc làm mà mỗi năm 6 tháng ở Việt Nam 6 tháng ở Hungary. Nhưng điều ấy khó có thể thực hiện được. Bây giờ chỉ cần về Việt Nam một tháng thôi thì hàng ngày có tới 50 bệnh nhân gọi điện kiếm tìm rồi còn công việc giảng dạy hướng dẫn sinh viên nghiên cứu sinh... Khi quay lại công việc cứ rối bù cả đầu và thế là lại lăn vào mà làm.

- Cám ơn anh. Chúc anh thành công và đạt được mọi nguyện vọng của mình.
Hiệu constant (Paris)

More...

Bản lĩnh và nghị lực của người phụ nữ sống xa quê hương

By Lê Thị Hiệu

 

Số Thứ 7

-->

Bản lĩnh và nghị lực của người phụ nữ sống xa quê hương
 (Báo Đạo đoàn kết số ra ngày 25/12/2010
http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1434&chitiet=21712&Style=1)

"Mình thì có gì mà kể chỉ là sự cố gắng thôi" chị đã nói vậy nhiều lần khi tôi ngỏ ý muốn viết về chị: Một người phụ nữ nhỏ nhắn tuổi chừng bốn mươi luôn năng động cởi mở với nụ cười dễ mến. Ngồi trên chuyến tàu Paris-Fontainebleau tôi luôn suy nghĩ về chị.

 


Gia đình hạnh phúc của chị Thu

 

 

 

Chị tên thật là Nguyên Thị Thu sinh năm 1968 tại một khu phố nghèo ở Hải Phòng thời đó. Cha mẹ chia tay nhau từ khi chị còn nhỏ. Một mình bà mẹ vốn là cựu công nhân của nhà máy cơ khí Hải Phòng. Do sức khỏe yếu bà phải về hưu sớm và tần tảo nuôi mấy đứa con khôn lớn. Chị là con thứ hai nhà nghèo nhưng hiếu học chị đã thi đậu trường đại học Ngoại Ngữ Hà Nội ngành tiếng Pháp khóa 87-92. "Ngày ấy chị vất vả lắm em ạ mỗi khi được nghỉ chị thường về nhà phụ mẹ bán ốc trong ngõ nhỏ để lấy thêm tiền mua sách để học" chị bùi ngùi nhớ lại thời niên thiếu của mình. Rồi chị tốt nghiệp đại học đúng vào thời kỳ ngành du lịch nước ngoài phát triển tại Việt Nam chị hối hả lao vào nghề hướng dẫn viên du lịch để "vừa được đi đây đó được giao tiếp và học hỏi nhiều mà thu nhập cũng khá nhưng nghề này cũng vất vả chẳng bao giờ biết đến ngày lễ hay tết gì cứ có việc là đi liền". Thế rồi chị gặp anh một ông chủ nhà hàng người Pháp trong một lần anh sang du lịch tại Việt Nam. Thư qua thư lại chàng Gaulois đã say mê cô gái Việt có nụ cười dễ mến. Anh chị làm đám cưới tại Việt Nam rồi họ đưa nhau về Pháp.


"Ngày đó anh là chủ nhà hàng này" chị đưa tay chỉ khắp ngôi nhà mà anh chị đang ở cùng hai cô con gái xinh đẹp  được kết tinh bởi hai dòng máu Pháp - Việt ngoài những cái tên Pháp các cháu còn có tên Việt thật dễ mến Mỹ Lan và Anh Đào. Tôi đưa mắt nhìn cả quần thể ngôi nhà và vườn rộng mênh mông. Ngôi nhà đó vốn là một lâu đài hay ít ra chủ nhân trước đây cũng là một trong những gia đình quý tộc ta vẫn còn nhìn thấy những bức tranh tường từ đầu thế kỷ XIX đẹp lộng lẫy kiêu sa. Các kiểu cách văn hoa các bức gờ tường... Cả khu vườn đầy hoa với những cây lâu năm. Tôi đùa "Ở nhà chị mỗi sáng chỉ cần chạy hai vòng trong khu vườn này cũng đã mệt nhỉ !". Chị kéo tôi vào phòng tập thể dục của chị có đủ hai bộ máy mà nhiều phụ nữ mơ ước.

                                                                  
"Sao anh chị lại không tiếp tục nghề nhà hàng nữa?". Bọn mình dừng nghề này phần chính là để có nhiều thời gian hơn với các con nhưng vẫn tiếp tục làm việc  trong lĩnh vực này". Vâng lĩnh vực này của anh vẫn là ẩm thực nếu ai đó đi tham quan du lịch tại thành phố Fontainebleau thơ mộng và thích thưởng thức sô cô la hảo hạng của Pháp theo cách sản xuất thủ công thì ắt sẽ tìm thấy cửa hàng mang tên PLAISIRS ET GOURMANDISES nằm tại số nhà 61 rue Grande và ông chủ chính là chàng rể Việt tài hoa Patrice Emery. Còn chị hiện giờ đang làm kế toán cho một công ty.



Khi được hỏi tại sao chị lại được nhận vào làm kế toán vì đây không phải là công việc dễ dàng vì ông chủ doanh nghiệp không mấy khi trao cho người nước ngoài nắm giữ túi tiền của họ. Chị nhìn tôi rồi giọng trầm hẳn xuống: "Chuyện dài lắm em ạ!". Rồi chị bắt đầu kể... Xác định mình là người ngoại quốc để có một chỗ đứng trong xã hội thì phải cố gắng gấp nhiều lần người bản địa. Trước khi quyết định đóng cửa nhà hàng chị quyết định theo học một khóa ở Viện Công nghệ Tổng hợp một chi nhánh của trường đại học Paris XII Créteil có trụ sở tại Fontainebleau. Qua tìm hiểu nếu ghi tên học nhân danh người Việt thì lệ phí đóng học hàng năm có thể lên đến gần chục ngàn Euro nhưng nếu là người bản xứ thì sẽ có nhiều ưu đãi và không phải nộp lệ phí. Và khóa học đó kéo dài trong hai năm. Chị đã ghi tên theo học ngành G.E.A (Quản lý Doanh nghiệp Và Hành chính). Trước câu hỏi tại sao chị lại chọn Ban ấy chị bảo vì trong đó có ngành Kế toán Tài chính. Qua lời chị kể tôi dễ dàng hình dung những khó khăn mà chị gặp phải trong suốt quá trình học đường này. Để có thể qua được kỳ thi tuyển ngoài những buổi phỏng vấn với người tuyển mộ chị phải dành thời gian sưu tầm các loại sách toán của Pháp. Chương trình này rất khác với những gì chị đã từng được học ở Việt Nam. Và theo chị đây có lẽ là giai đoạn khó khăn nhất.


Đã qua được kỳ thi tuyển vào trường thì lại là một khó khăn khác. 37 tuổi lẫn trong các bạn trẻ kém mình cả một thế hệ (tuổi trung bình trong lớp chừng 18). Chương trình học rất nặng và giờ học bắt đầu từ tám giờ chị ra đi khỏi nhà khi trời còn tối và chiều về sáu giờ thì trời cũng đã tối lại còn phải lo cơm nước tắm giặt cho các cháu rồi kèm học dạy tiếng Việt... "Ở tuổi mình trình độ tiếp thu không còn nhanh nhạy như các bạn trẻ nữa thêm vào đó lại có nhiều từ chuyên môn". Cũng may ngày đó chồng chị sau khi đóng cửa nhà hàng đã nghỉ ngơi trong một thời gian trước khi thực thi công việc mới và trong thời gian ấy đã có thời gian chăm sóc con (con gái chị khi ấy cháu nhỏ gần bốn tuổi và cháu lớn gần bảy tuổi). Khi con cái đã lên giường ngủ một mình chị chong đèn ôn bài. "Cũng may em ạ trong lớp có một cô bạn người Pháp bị tàn tật nên không thể cầm bút viết nên cô ấy ghi bài giảng bằng cách đánh luôn vào máy tính rồi có một blog cá nhân cô ấy thường post  bài mình ghi lên trang ấy để giúp các bạn nước ngoài bổ sung thêm những phần mà họ không thể ghi được". Và như vậy hầu như chị đã phải in tất cả các bài của cô bạn Pháp tốt bụng ấy để điều chỉnh vào bài viết của mình. "Mỗi tối chị mất ít nhất là một giờ cho công việc này". Mấy tháng đầu chị đã nản muốn bỏ nhưng rồi lại được chồng động viên chị lại muốn cố gắng. Và trời đã không phụ công chị kết quả học kỳ đầu được trên trung bình kết thúc năm thứ nhất chị đã đứng thứ 15/125 sinh viên của khóa đó. Trong đó có rất ít người ngoại quốc. Và khi học xong năm thứ hai chị đã có bằng kế toán...


Vừa nói chuyện tay chị vẫn thoăn thoắt làm việc. Nhìn chị cứ tất tả tôi rụt rè hỏi: "Với cơ ngơi của anh chị như thế này anh có thể đảm bảo cho cuộc sống của ba mẹ con chị sao chị cứ phải vất vả bươn chải thế?". Chị quay sang nhìn sững tôi như thể câu hỏi đến thật không đúng chỗ rồi giọng chị trầm xuống: Đúng vậy chồng mình hoàn toàn có thể lo cho ba mẹ con nhưng mình thích tự lập và  độc  lập muốn có tiếng  nói của  riêng  mình. Cái chính mình luôn tâm niệm có làm thì mới có ăn và nhất là mình không muốn người bản xứ không tôn trọng mình trước tiên là chồng mình. Vả lại khi chi tiêu với chính đồng tiền mình làm ra mình cảm thấy tự do hơn. Bạn biết không mình biết một số người Việt lấy chồng ngoại quốc mà không  chịu cố gắng họ an phận hoặc dễ dàng  chấp nhận những  điều đến với họ mà  không chủ động  xây dựng và  làm phong phú cho cuộc  sống  của  chính mình. Phụ nữ Việt Nam vốn không vậy". Vâng chứng kiến cuộc trò chuyện của anh chị sự san sẻ công việc nhà chăm sóc con cái tôi thực sự thấy họ nói chuyện rất chân thành cởi mở và bình đẳng. Khi được hỏi về những dự định sau này của chị chị cười và nói: "Vẫn còn xa lắm nhưng điều mình ấp ủ nhất là khi thời gian cho phép sẽ về Việt Nam hay đúng ra là tại đất cảng Hải Phòng để mở một cửa hàng bánh ngọt theo đúng công thức của Pháp!. Tôi miên man trong suy nghĩ về nhân tình thế thái khi đi vẩn vơ trong khu vườn mênh mông của nhà chị trong buổi sáng đầu thu nắng vàng óng ả chiếu lên những đám lá rụng rải rác chạy lao xao trên thảm cỏ mỗi khi có cơn gió thổi tới "Fontainebleau cách Việt Nam cả hàng chục ngàn cây số vẫn tồn tại một người phụ nữ không chịu an phận trước cuộc sống an nhàn chị muốn chứng tỏ bản lĩnh và nghị lực của một phụ nữ Việt Nam sống trên đất khách".

Hoàng Hà (Hiệu Constant) thực hiện.

More...

Thành thạo ngôn ngữ... để hòa nhập

By Lê Thị Hiệu

  -->

Thành thạo ngôn ngữ... để hòa nhập (27/11/2010)
(Bài đăng trên báo Đại đoàn kết số ra ngày 27/11/2010
http://www.daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1434&Style=1&ChiTiet=20457)

Chị tên thật là Ngô Thị Bích Ngọc sinh năm 1964 tại Hàng Bông Hà Nội. Rồi do duyên phận chị gặp anh người Hà Lan và nên duyên vợ chồng. Anh chị được hai con: con gái 17 tuổi và con trai 14 tuổi.
Chị đã từng làm việc trong ban đối ngoại Sở Lâm nghiệp Hà Nội Bộ Y Tế Việt Nam Tổ chức quĩ cứu trợ nhi đồng của Anh Tổ chức CIDSE (Hợp tác và phát triển quốc tế) Tổ chức lương thực thế giới (FAO). Hiện nay chị đang công tác tại Hà Lan phụ trách mảng Hợp tác quốc tế khu vực ngoài cộng đồng chung châu Âu của trường Đại học Saxion (thành phố Deventer Enschede và Appeldoorn).

Chủng tộc văn hóa tập quán sinh hoạt ngôn ngữ rất khác nhau và xa lạ. Để hòa đồng được với dân bản địa thật không dễ dàng chút nào chị có thể chia sẻ đôi điều về những khó khăn và thuận lợi của chị khi lần đầu đặt chân đến xứ sở hoa Tulíp này?

Khó khăn ư? Nhiều lắm!
Khó khăn chính là về ngôn ngữ và về sự khác biệt của hai nền văn hóa. Nhưng tôi nghĩ nếu bạn có quyết tâm và ý chí vươn lên thì sẽ thành công thôi. Tất nhiên để có được chỗ đứng trong xã hội như ngày nay thì tôi đã phải nỗ lực hơn người bản địa rất nhiều lần không những trong cuộc sống mà trong cả công việc nữa.  Tôi cũng có may mắn là được sống và làm việc trong một môi trường xã hội hiện đại người dân Hà Lan lại rất hiền hòa và chân thật. Họ sẵn sàng sẻ chia và giúp đỡ nếu bạn có nhu cầu. Là một người nước ngoài sống và làm việc ở Hà Lan tôi hầu như không gặp bất cứ một trở ngại nào về phân biệt đối xử ở đây.
Ngoài ra tôi cũng phải cảm ơn người bạn đời của tôi người đã luôn cảm thông và chia sẻ những khó khăn trong buổi đầu nơi đất khách quê người. Tôi muốn nói thành công của tôi ngày hôm nay không thể thiếu được đóng góp của người bạn đời bên cạnh.

Sống xa quê việc nuôi dạy con cái để sao cho chúng vừa hiểu được văn hóa nước sở tại vừa có thể hiểu được văn hóa truyền thống của nước Việt ta. Tôi biết con gái chị đang rất muốn tìm hiểu về Việt Nam chị có thể cho bạn đọc biết lý do nào đã hướng cháu đến ham muốn đó và chị đã truyền cho cháu những điều gì thuộc về truyền thống của dân tộc Việt ?
Có lẽ tình yêu của cháu với Việt Nam được truyền cảm từ tình yêu vô bờ bến của bố mẹ đối với đất nước này. Ngoài ra tình yêu thương của gia đình và bạn bè ở Việt Nam dành cho các cháu mỗi lần về thăm đã gây ấn tượng rất tốt cho các cháu về con người Việt Nam nồng hậu và mến khách.
Ở nhà tôi thường xuyên duy trì thói quen nói tiếng Việt với các cháu và có cả tủ sách tiếng Việt để các cháu tìm hiểu. Chính vì thế mà cả 2 cháu hiện đều nói được tiếng Việt. Hơn nữa tôi cũng thường tổ chức các ngày lễ Tết của Việt Nam tại nhà và mời các em sinh viên đến dự để các cháu có dịp giao lưu và tìm hiểu thêm về Việt Nam.
Ở bất cứ nền văn hóa nào và xã hội nào cũng vậy thôi đều có điểm mạnh và điểm yếu. Phương châm của tôi là chắt lọc những gì tinh hoa nhất của hai nền văn hóa để dạy dỗ và giáo dục các con. Mặc dù sinh ra và lớn lên ở Hà Lan nhưng các cháu luôn tự hào là mang trong mình dòng máu Việt. Năm nay trước khi bước vào cổng trường đại học mong muốn của cô con gái lớn là sẽ được về Việt Nam để tìm hiểu kỹ hơn về cuộc sống của người dân Việt Nam ở các vùng nông thôn mà trước đây trong những dịp nghỉ hè tại Việt Nam cháu chưa có dịp được đến thăm. Để đáp ứng nguyện vọng của cháu chúng tôi sẽ tổ chức một chuyến đi thăm quan từ Bắc vào Nam vào mùa Hè năm nay. Theo tôi đây cũng là một cách thiết thực nhất để cháu hiểu được thêm về phong tục và tập quán của người Việt ta không những ở thành phố mà cả nông thôn.

Nơi chị làm việc có rất nhiều dự án với Việt Nam cá nhân chị đã làm những gì để thúc đẩy những dự án đó hoàn thành tốt đẹp?
Cũng phải tự hào mà nói rằng tôi là người Việt Nam đầu tiên đã giúp quảng bá rộng rãi nền giáo dục đại học Hà Lan tại Việt Nam thông qua việc giúp đỡ văn phòng NUFFIC (Tổ chức hợp tác quốc tế đại học của Hà Lan) và Bộ Giáo dục - Đào tạo Việt Nam tổ chức thành công cuộc Triển lãm giáo dục đại học Hà Lan đầu tiên tại Việt Nam vào năm 2001 cũng như việc chuẩn bị ra đời của văn phòng NESO tại Việt Nam vài năm sau đó. Từ đó Hà Lan thường xuyên có các dự án hỗ trợ nâng cao cơ sở hạ tầng và chất lượng giảng dạy của đại học Việt Nam và tất nhiên tôi cũng tham gia vào các dự án này với vai trò như cầu nối cho 2 nền đại học.

Việt Nam đang thời kỳ phát triển mạnh mẽ chị có dự định về Việt Nam đầu tư hay làm một dự án gì đó mà chị rất tâm đắc không?
Dự án đầu tư nghe to tát quá. Điều mà tôi tâm đắc nhất có lẽ là làm thế nào để  giúp được nhiều trường đại học Việt Nam cũng như nhiều em sinh viên có thể tiếp cận được với nền đại học Hà Lan - một nền đại học được đánh giá có chất lượng và phát triển cao trên thế giới. Qua những dự án chúng tôi đã và đang hợp tác với các trường đại học Việt Nam cũng như việc đào tạo sinh viên Việt Nam; với kiến thức và kinh nghiệm học đươc từ Hà Lan các em sẽ là nhân lực tốt để xây dựng và phát triển đất nước mình. Phải chăng đó cũng là dự án mà tôi tâm đắc nhất.

Xin cám ơn chị và chúc chị luôn thành công.

Hiệu Constant (thực hiện)

More...