Người trên dương thế

By Lê Thị Hiệu

 Tác giả: Romain Gary dịch giả Hiệu Constant (Tác phẩm đã đăng trên tạp chí VNQĐ) 
(Truyện ngắn)


                                                Người trên dương thế

Trên đoạn đường từ Hambourg đến Neugern trước chiến tranh đã từng tồn tại một thị trấn nhỏ tên là Paternosterkirchen. Vùng này xưa kia nổi tiếng bởi ngành công nghiệp thuỷ tinh và trên quảng trường trung tâm của thị trấn trước lâu đài Bourgmestre du khách tới chiêm ngưỡng chiếc máy nước kỳ vĩ của Souffleur[1] biểu tượng của Johann Krull danh tiếng người thợ điêu luyện đã thề thổi tâm hồn mình vào trong một vật bằng kính ở Paternosterkirchen sao cho ngành công nghiệp đã từng làm lên danh tiếng của quốc gia có thể xứng đáng được đại diện trên thiên đàng. Bức tượng của Johann can trường đang hoàn thành kỳ tích của mình cũng như toà lâu đài Bourgmestre một toà nhà kỳ bí của thế kỷ XIII nơi bảo tồn tất cả các mẫu vật của tất cả các loại kính đã từng được chế tạo tại Paternosterkirchen đã bị xoá sổ cùng với những gì còn lại của thành phố nhỏ này trong suốt thời kỳ chiến tranh thế giới mới đây (Cuộc Đại chiến thế giới thứ hai - ND) trong một trận oanh tạc nhầm của không quân.

Lúc đó là bốn giờ chiều và quảng trường Souffleur vắng tanh. Từ phía tây một vầng dương vàng ủng và sưng mọng đang lần lần chìm sâu xuống lớp bụi đen đúa bay phật phờ trên những đổ nát của khu chung cư trước đây nơi những đội phát quang đã hạ nốt những bức tường của toà nhà Schola Cantorum xưa kia nổi tiếng trên toàn lãnh thổ Đức đã đào tạo lên một số trong những dàn hợp xướng quốc gia. Schola đã được những ông chủ các lò thuỷ tinh của thành phố thành lập vào năm 1760 và ngay khi còn rất bé những đứa trẻ con các gia đình công nhân đã tới đây để tập thổi thuỷ tinh dưới sự chỉ bảo của ông thầy dòng. Tuyết phảng phất rơi : những đọt tuyết chầm chậm hạ xuống và có vẻ như ngập ngừng trước khi chạm đất. Quảng trường vẫn vắng tanh rất lâu sau một con chó gầy gộc chạy nhanh qua trong lúc vẫn cứ theo đuổi ý nghĩ của nó mũi rí sát đất ; một con quạ xà xuống với vẻ thận trọng mổ cái gì đó rồi lại bay đi ngay. Một người đàn ông và một thiếu nữ từ đâu đó hiện ra đến chính tại chỗ mà ngày xưa Ganzgemutlichgasschen đã khởi sự. Người đàn ông tay xách một chiếc va li ; ông ta đã có tuổi nhỏ bé đầu trần mình vận một chiếc bành tô đã sờn. Ông quấn quanh cổ mình một chiếc khăn quàng mỏng manh được thắt cẩn thận ; dẫu vậy ông vẫn cố hết sức để rụt cổ mình vào giữa hai bả vai có lẽ là để giảm tối đa phần da thịt bị trưng ra trước cái rét khủng khiếp. Một bộ ria màu xám lởm chởm trên khuôn mặt tròn trịa và nhăn nheo cùng cặp mắt thất thần. Ông ta có vẻ như hoàn toàn ngỡ ngàng. Ông dắt tay một thiếu nữ trẻ tóc vàng mắt cứ nhìn chăm chăm về phía trước một nụ cười bí ẩn gắn trên môi. Cô bận một chiếc váy quá ngắn so với tuổi mình và thậm chí còn có vẻ hơi lố và một chiếc ru băng dành cho các bé gái đeo trên tóc : có thể nói cô gái đã lớn lên mà không nhận ra điều đó. Dẫu cô có lẽ phải chừng đôi mươi rồi. Cô đã được trang điểm một cách hết sức hậu đậu và cẩu thả : những vết màu đất son thoa ẩu trượt ra khỏi gò má son đỏ biến cặp môi thành một hình bất đối xứng. Người ta thấy thấy rõ ngay đó là việc làm của những ngón tay rét cóng lẩy bẩy. Cô đi một đôi giầy đàn ông và đôi tất len mình mặc chiếc vét lông thú cũn cỡn tiều tuỵ hai tay áo quá ngắn và đôi găng tay thủng. Hai người tiến lên vài  bước và dừng lại ở giữa quảng trường đã được dọn quang đãng ở chính chỗ mà xưa kia là bức tượng của Johann trung trực nhưng giờ đây người ta chỉ còn nhìn thấy vương lại trên nền đất ẩm những vết bánh xe tải băng qua đó để tới đường cao tốc của Hambourg. Những đọt tuyết chầm chậm rơi lên tóc và đậu lên vai họ; đó là một thứ tuyết còm cõi và ủ rột chẳng trụ được đến chót và chỉ làm lộ rõ ra tất cả những gì là màu xám trên trần gian.

More...

Câu chuyện tình yêu

By Lê Thị Hiệu

 

Câu chuyện tình yêu

(Sách do NXB Văn học mua bản quyền và phát hành)

Con gái một chủ hiệu bánh mì vùng Normandie Laura lớn lên giữa tiếng rì rầm của biển và bóng râm của những vườn táo bao la. Thủa thiếu thời cùng với chị gái cô đi dạo trên bãi biển Deauville thì bao chàng trai đều đổ xô về phía cô chị "người đẹp" của gia đình. Và chị cô cũng không từ chối đám con trai ấy. Thế là "con bé" Laura luôn đứng đầu toàn trường trong học tập đã quyết định dấn thân theo cách của mình: Do cố gắng hết sức bằng nghị lực ý chí cô đã trở thành tham tán báo chí của một hãng trong ngành showbiz nơi cô chuyên chăm nom nâng đỡ những ca sĩ trẻ đầy triển vọng trong một hãng truyền thông nổi tiếng tại Paris. Cho đến một ngày ông chủ ủy thác cho cô một nhiệm vụ tế nhị khác: thế chỗ cho một nữ Đại diện báo chí người này vừa mới từ chức một ngày trước đó của ca sĩ giọng nam cao lừng danh Claudio Roman.

Claudio là một ca sĩ nổi tiếng thế giới mà rất nhiều cô gái hâm mộ trong đó có Laura. Mỗi buổi biểu diễn của ông thì bao giờ các khán phòng cũng đặc kín. Nhưng ca sĩ tài ba này lại bị mù cả hai mắt. Luôn được các người đẹp nhất bao quanh tình yêu đàn bà đối với ông đã hình như trở thành một cái vỏ sò rỗng chẳng có ý nghĩa gì. Bị người tháp tùng đồng thời là Người đại diện của mình bỏ rơi mà không một lời thông báo trước ông đón tiếp "con bé" Laura Nữ đại diện báo chí mới đồng thời là người dẫn đường và chăm nom những công việc sinh hoạt hàng ngày của ông với một thái độ lạnh lùng gần như vô liêm sỉ

More...

Paris chiều

By Lê Thị Hiệu

 


(Một đoạn kè sông Seine)

Paris chiều

(Thơ HMT tặng H.)


Anh đi từ Á sang Âu

Mòn vẹt gót giầy ngàn dặm

Chân tấy sưng cuộc khám phá tinh cầu

Bỗng choáng ngợp một Paris hoa lệ

Đỉnh cao Ép phen vẫn thế

Nhà thờ Đức bà vẫn như thuở Hugo

Sông Seine vẫn đắm đuối như xưa

Vườn Luxembourg nơi Cozette vẫn chờ Mariut

Nhưng có một Paris khác

Chỉ dành tặng riêng anh

Một sáng hè vàng rắc nắng lung linh

Trên những vòm xanh những lâu đài trầm mặc

Em đưa anh về mái trường xưa em học

Sorbonne cổ kính thâm nghiêm

Em từ cô gái đồng chiêm

Áo khăn gửi lại bén duyên xứ người

Mười năm biền biệt góc trời

Tưởng em lẫn giữa biển người Paris

Ngờ đâu vẫn nét duyên quê

Em viên ngọc Việt Ba lê xứ người

Phố Albert chỉ một thôi

Và Paris chỉ một người không quên.

P 205 19 - 19Bis Albert quận 13 Paris

19 tháng sáu 2010

HMT

Một bức tượng trong vườn Luxembourg

More...

Giới thiệu tiểu thuyết Mối tình đầu

By Lê Thị Hiệu

 

Giới thiệu tiểu thuyết Mối tình đầu
(Sách do NXB Trẻ mua bản quyền và phát hành)

Emilie một phụ nữ gần năm mươi tuổi đang sửa soạn một bữa tối lãng mạn để cùng chồng Marc kỷ niệm hai mươi lăm năm ngày cưới của họ. Mọi thứ đã được chuẩn bị chị xuống hầm ngầm lấy chai rượu vang mà chồng chị đã mua từ mấy hôm trước. Khi bóc tờ giấy báo bọc chai rượu mắt chị va phải một dòng tin nhắn tìm người thân : « Emilie Aix 1976 hãy đến với anh ngay càng sớm càng tốt tại thành phố Gêne. Dario ». Và chị đã quay lên nhà tắt bếp tắt đèn và thổi nến... Nhặt chìa khoá ô tô và ra đi... Tại sao một nữ giáo viên cấp I 48 tuổi đời đã nuôi dậy ba đứa con gái giờ đã trưởng thành và chị yêu mến chúng vô cùng và có vẻ như rất mãn nguyện với cuộc sống gia đình với một người chồng tâm đầu ý hợp... đã quyết định buông rơi tất cả để chạy theo một cái tin nhắn được cho là của mối tình đầu thời thơ trẻ học đường được đăng rất vu vơ trên một tờ báo chứ ? Người tình bí ẩn và tuyệt vời mà ngày xưa chị đã từng yêu quý biết bao nhiêu : « Chàng thanh niên mới lớn có kiểu phong nhã của những giai nhân luôn yêu hết mình những giây lát mình đang sống của những người đi nhanh mà không hề chạy và chẳng bao giờ tuyệt vọng» Liệu có phải chàng đang cầu cứu chị thực sự không? Theo mạch cuốn tiểu thuyết tuyệt vời này bạn đọc sẽ dần khám phá ra điều ấy. Cuốn sách tái tạo lại một cách chuẩn xác và hợp lý nhất những dằn vặt khổ đau của tình yêu lứa tuổi mới lớn đầu đời những điều kỳ diệu của mối tình đầu những cú lừa của trí nhớ những nhầm lẫn nho nhỏ của ký ức và nhu cầu bất ngờ được sống cho chính mình xa hẳn cuộc sống vợ chồng muôn thủa đến nhàm chán. "Xung quanh tôi các bạn bè người thân và hàng xóm cứ đều đặn vài tháng lại một người thông báo ly dị họ cứ gặp gỡ rồi kết hôn rồi lại chia tay. Còn tôi với Marc hai mươi lăm năm không hề cãi cọ to tiếng... tâm đầu ý hợp đến mức ngạc nhiên... Vì sao...?"  Với Marc chồng chị thì: "Đó là những cuộc tranh luận những cuộc hội thoại như con trẻ và vô bổ là sự mai mỉa của những người luôn bực mình vì nhau và đã quá thấu hiểu nhau để rồi mọi điều bí ẩn mọi bất ngờ dành cho nhau không còn tồn tại nữa". Rồi những đứa con của chị mà trong đó một đứa đã chạy theo một người đàn ông và người ấy luôn gây đau khổ cho nó. Rồi trong chuyến đi tìm lại người tình cũ chị ghé thăm chị gái một người đàn bà đã bị thiểu năng trí tuệ ngay từ khi vừa mới lọt lòng hiện đang sống trong nhà dưỡng lão thăm lại những khu phố chị đã từng sống cùng cha mẹ khi xưa... Trên đường đi những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi những giai thoại... đều gợi nhớ trong chị những ngày tháng tươi đẹp thủa học đường. Thế rồi điều gì đang đợi chị ở đọan cuối cuộc hành trình? Bạn đọc tự mình hiểu theo cách suy diễn của mỗi người nhưng có thể nói đó là sự hồi hộp đến ú tim khi ta đọc đến hàng chữ cuối cùng được pha trộn một cách tài tình giữa đọan gay cấn của một tiểu thuyết trinh thám với sự lãng mạn nhẹ nhàng êm ái đầy mơ mộng. Gập sách lại chúng ta không khỏi thấy con tim mình nhói đau bởi những nỗi niềm nhẹ nhàng nhưng cay đắng... mà hẳn ai đang sống dưới gầm trời này cũng mang đậm trong tim.

More...

Cuốn tiểu thuyết Vụ bắt cóc

By Lê Thị Hiệu

 

Vụ bắt cóc

Cuốn tiểu thuyết đưa chúng ta đến sống trong khung cảnh của đất nước Algérie một Algérie bị tổn thương bởi bao tội ác đã diễn ra trong quá khứ và hiện tại chúng vẫn tiếp tục hoành hành. Các nhân vật chính là những công dân bình thường lương thiện như tôi như bạn hài lòng với cuộc sống khiếm tốn của mình.

Azis một nhân viên làm việc trong sở thú vợ anh Meriem và hai người đã có một con gái Chéralzade 15 tuổi.

Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp thanh bình trong gia đình nhỏ bé đó.

Theo mạch truyện bạn đọc dần khám ra rằng sự bình yên quá đỗi của gia đình đáng yêu này sẽ bị xô vào trong một thế giới tăm tối hơn. Chéralzade không trở về nhà sau khi tan trường. Cô bé đã trốn nhà ư ? Không còn tồi tệ hơn thế. Azis nhanh chóng hiểu rằng con gái anh đã bị bắt cóc. Tất cả mọi giả thiết đều được đặt ra trong đầu anh : những kẻ Hồi giáo cực đoan vì chính bọn này đã cứa cổ một thanh niên trên một chuyến xe buýt vài ngày trước. Trong một đất nước mà sự biến chất tra tấn lòng hận thù và những ý tưởng điên rồ luôn thống trị thì Azis cảm thấy bị thất lạc. Làm gì bây giờ ? Anh sẽ nhanh chóng có được lời giải đáp bởi Kẻ bắt có biết rất rõ anh và gia đình anh hắn liên lạc với anh qua điện thoại và Azis sẽ tuân thủ vô điều kiện tất cả những đòi hỏi củahắn đến mức anh đã trở thành kẻ sát sinh chính người quen biết của mình để giải phóng con gái.

Truyện được chia làm hai phần. Phần I người kể chuyện là Azis anh dẫn chúng ta vào trong những bất hạnh của mình và kể cho chúng ta nghe toàn bộ quá trình con gái anh bị bắt cóc một nối đau đớn tột cùng mà anh chưa từng nếm trải trong đời và án mạng mà anh buộc phải vướng vào. Từng kỳ một những cú điện thoại của kẻ bắt cóc sẽ kéo dài cuộc tra tấn tâm lý anh hắn thực hiện chúng với một sự thỏa mãn ghê tởm và một kiểu hài ước khiến anh và độc giả muốn ói mửa. Trong khi đó thì con gái anh Chéralzade thiếu nữ 15 tuổi phải chịu những đòn tra tấn cơ thể. Kẻ bắt cóc đã chém lìa cả ba ngón tay của cô.

More...

Tác phẩm Nụ hôn của con Bạch tuộc

By Lê Thị Hiệu

 

Giới thiệu tiểu thuyết Nụ hôn của con Bạch tuộc

Đây là một cuốn sách gợi tình mà tác giả Patrick Grainville đã lấy cảm hứng từ bức tranh của họa sĩ Nhật bản nổi tiếng Hukosai « Giấc mơ của vợ người thuyền chài » (Le Rêve de la femme du pêcheur). Bên bờ biển Thái bình dương một ngôi làng chài nhỏ bị đe dọa bởi một ngọn núi lửa đang chuẩn bị cựa mình thức giấc. Trong khi chờ đợi thảm họa xảy đến một cậu thiếu niên khôi ngô đêm nào cũng đi rình xem những vòng tay ghì xiết chưa từng có và những lời khóc than chồng của một góa phụ trẻ xinh đẹp người đã đi biển mà không bao giờ trở về hay chị khóc than cho chính số phận không may của mình ...

Tiểu thuyết gia kể lại một câu chuyện gợi lên trong ông những gì ông cảm nhận được từ bức tranh ấy như thể ông đi tìm kiếm cái gì đó trong đời thực giống như trong bức tranh. Ngay từ đầu cuốn tiểu thuyết bạn đọc đã tìm thấy những dấu ấn của của một nghệ sĩ cũng mờ nhạt viễn tưởng đôi lúc vô thực nhưng cùng lúc lại rất thục tế đời thường.

More...

Theo dấu chân Người xưa (bài đăng trên TẠP CHÍ ĐỐI NGOẠI của Ban Đối ngoại Trung ương Đảng số tháng 5 năm 2010)

By Lê Thị Hiệu

 

Theo dấu chân Người xưa (bài đăng trên TẠP CHÍ ĐỐI NGOẠI của Ban Đối ngoại Trung ương Đảng số tháng 5 năm 2010)

Ở Paris đã lâu nhưng năm nay thấy không khi hừng hực kỷ niệm ngày Đại thắng 30/04 của nước nhà mà báo chí phương Tây đưa tin tôi không khỏi cảm thấy bồi hồi nghĩ đến người Cha già dân tộc đến những thăng trầm mà Người đã trải qua tôi lặng lẽ cầm máy ảnh đi tìm lại những con đường mà trong cuộc đời tha hương của mình Người đã ghé qua Paris.

Thời kỳ đầu khi Người lưu lại Paris được tính chính thức từ mùa đông năm 1917 và ở đó đến cuối năm 1923.  Tôi đã đi đến các địa danh nơi Người từng sống những con phố dân dã những căn hộ nhỏ từ phố Marcadet đến ngôi nhà số 6 phố Gobelins thuộc quận V rồi đến con phố nhỏ mang tên phố Du Marché des Patriarches cạnh đó. Tại đây dưới căn hầm ngầm mà giờ đây đã trở thành một phòng thể thao dành cho trẻ em là nơi Bác đã làm việc như một thợ rửa ảnh rồi những trang đầu của tờ báo Le Paria một tờ báo châm biếm đả kích chế độ thực dân Pháp cũng ra đời tại đây mà người chủ bút không ai khác là Nguyễn ái Quốc. Chuyện kể rằng Bác đã lấy tiền công rửa ảnh rất rẻ nhưng có sao đâu điều quan trọng là làm công việc này Bác có nhiều thời gian để gặp gỡ giới chính trường. Tiếp đến tôi đến ngõ Compoint (Villa Compoint) nằm trên quận XVII. Sau một hồi vận lộn với cảnh tắc đường tại quảng trường Vichy rồi đến Đại lộ Vichy tôi rẽ vào con phố nhỏ Gui Moquet bên tay trái tôi là Ngõ Compoint. Chỉ mới nhìn cái tên đó thôi tôi đã cảm thấy bồi hồi trong tôi dâng tràn cảm xúc. Trời hôm nay thật đẹp xanh thẳm trong veo. Khu phố cụt ấy đầy cây trổ lá xanh mướt đầu xuân những tia nắng chẻ nhỏ xuyên qua các đám lá. Vào đây ta như lạc vào một thế giới khác thật yên tĩnh. Xa những con lộ đông đúc ồn ào náo nhiệt !
hiệu trước tấm biển đồng ghi nơi bác đã từng sống
Ngõ nhỏ Compoint hiên nay.
Thế rồi tôi đến chính ngôi nhà số 9bis.
hiệu trước tấm biển đồng ghi nơi bác đã từng sống
Tác giả bài viết trước tấm bảng đồng ghi rõ khoảng thời gian Bác đã từng sống trong ngôi nhà này. 
Mắt tôi đập ngay vào một tấm bảng đồng gắn trên tường ghi rõ : Nơi đây Hồ Chí Minh đã từng sống và làm việc vì Độc lập tự do của dân tộc Việt nam và các dân tộc thuộc địa khác dưới cái tên Nguyễn Ái Quốc từ năm 1917 đến 1923. Mắt tôi ngấn lệ ! Đang loay hoay quay mặt ra phố để giấu đi cơn xúc động mãnh liệt đang trào dâng trong mình thì cửa nhà bật mở một người đàn ông Pháp đứng tuổi bước ra nhìn tôi với ánh mắt cởi mở. Cố nén cơn xúc động tôi hỏi « Xin chào ! Ông sống ở đây lâu chưa ? » Chắc đã gặp cảnh người Việt đến trước ngõ nhà mình như vậy ông mỉm cười đáp : « Cũng đã hơn hai mươi năm ! » « Ông thông hiểu khu phố này chứ và lịch sử ngôi nhà ông đang ở đây ? » « Có tôi biết khá nhiều !... » Thế là tôi giới thiệu ngay mình là người Việt đang lần theo dấu chân Người xưa để tìm hiểu thêm về một đoạn đời của Người đã từng sống ở đây. Ông mời tôi lên nhà ! Ông gọi vợ và giới thiệu tôi rất niềm nở : « Mình có khách này ! Bà đây muốn tìm hiểu về nơi Hồ Chí Minh đã từng sống ! » Sau một hồi nói chuyện thân mật tôi được biết ông bà tên là Marie-Jo và Jean Sibuet. Bà thật hiếu khách. Mở cửa thông ra ban công để tôi có dịp quan sát khắp khu nhà. Bà kể rằng hầu như tất cả những ngôi nhà trong khu phố này đều đã bị đập phá đi để xây dựng lại từ cách đây mấy chục năm. Cả khu nhà cao tầng này trước đây là ba căn nhà nhỏ một là cửa hàng bán than đốt cho tầng lớp dân nghèo một nhà là quán cà phê bar với tên gọi Bougnat nơi ta có thể gọi một món ăn dân dã mà chẳng tốn bao tiền. Và họ có vài phòng để cho sinh viên hay người làm công ít tiền thuê và Bác Hồ của chúng ta đã ở trong một phòng ngôi nhà ấy. Từ ban công nhìn xuống vẫn còn một khu vườn nhỏ phía sau. Và một ngôi nhà nhỏ thấp lọt thỏm giữa khu nhà cao tầng vẫn còn mang trọn kiến trúc từ thời trước bà nói với tôi đó chính là ngôi nhà mà bậc thầy văn học Zola đã từng sống và ông đã miêu tả nó rất chi tiết trong một tác phẩm của mình. Bà còn kể rằng khi ba ngôi nhà nhỏ bị đập đi để xây lại nhà thầu khóan đã phải cam kết cho gắn tấm bảng đồng lên bức tường kia. Tấm bảng đồng có gắn tên Hồ Chí Minh. Rồi tấm bảng ấy đã bị đánh cắp tấm biển hiện giờ được mang về từ thành phố Montreuil một nơi mà Bác cũng đã để lại ở đó rất nhiều kỷ niệm ! Bà còn kể ông bà đã đến Việt nam từ mười năm trước cùng chồng và các con tất thảy là bảy người và rất xúc động khi viếng thăm lăng Bác tại Hà nội. Bà nói sẽ còn quay lại đó nữa.

Ông bà Marie Jo và Jean Sibuet.

Ngôi nhà được cho là bậc thầy của nền Văn học Pháp Zola đã từng sống.

Dời ngõ nhỏ Compoint tôi ra công viên Monceau cách đó không xa lắm cũng nằm trên quận XVII. Đây là một khu vườn không rộng như Luxembourg nhưng cổ kính với những hàng cây cổ thụ hai người ôm không xuể. Vườn đầy hoa rực rỡ dưới ánh nắng. Các bức tượng rêu phong thách đố mưa nắng khách ra vào viếng thăm đông như trảy hội. Vô số các hàng ghế băng đều đã có người ngồi. Lặng lẽ tôi ngắm nhìn những hàng cây cổ thụ trong đầu hình dung Bác mỗi chiều sau giờ làm việc nhọc nhằn thường ra chốn này thư giãn : Bác đã đứng dưới cây nào đây ? đứng ngắm bức tượng của Victor Hugo hay một ông thần nào đó trong truyền thuyết cổ Hy lạp để mơ về một ngày độc lập của nước mình dân chúng thoát khỏi lầm than xiềng xích... chiếc ghế nào bác đã ngồi để nghiền ngẫm những tác phẩm của Zola của France của Dicken Shakespeare Hugo hay Romain Rolland hay những bài báo về chính trường Pháp về giai cấp vô sản thế giới... Và đây cùng là nơi mà nhân chuyến viếng thăm nước Pháp năm 1946 có những ngày lưu trú tại khu này Bác đã được bà con kiều bào đón tiếp nồng nhiệt. Sáng sáng bác dậy từ buổi sớm tinh mơ chạy tập thể dục trong vườn này đến lúc về dùng trà cà phê xong rồi mà các anh em bà con mới thức dậy.

Công viên Monceau. Chiếc ghế nào Bác đã từng ngồi...!

Tôi lại dời khu công viên yêu kiều ấy để đến khách sạn Royal Monceau nằm trên đại lộ Hoche thuộc quân XIII. Cả khu nhà sang trọng đang vào thời kỳ sửa sang giàn giáo bắc đầy ngổn ngang. Tôi bị những người cai quản công trường cấm vào nhưng sau khi nghe tôi giải thích là chỉ muốn vào xem khu tiền sảnh thế nào thôi. Mặc dù những cây cọc xếp lộn xộn đây đó nhưng tôi vẫn nhận ra cả một khu mênh mông. Chính nơi đây mà vào ngày 25 tháng sáu năm 1946 Hồ Chí Minh trưởng đoàn cán bộ cao cấp của nước Việt Nam non trẻ sang Pháp để đàm phán hòa bình đã có một cuộc họp báo chính thức và hôm đó Bác đã tặng một bông hồng cho tất cả những người phụ nữ có mặt tại đó. Phóng viên tờ báo Le Monde của Pháp đã đưa tin : Bác là « một con người dễ mến và kín đáo có phong thái như một mandarin hiền từ ». Ngày 13 tháng bảy cùng năm đó cũng nhân một cuộc họp báo Bác Hồ đã tuyên bố : « Tôi đã luôn luôn sống lén lút. Và tôi đã chỉ ra khỏi bóng tối vào ngày 20 tháng tám năm 1945 « Thế ông đã bị vào tù chưa ? » « Ô có chứ khắp nơi mỗi nơi một ít. - Có lâu không ? - Trong tù thì bao giờ cũng lâu... »

Phố nhỏ Du Marché des Partriarches

Dời khách sạn sang trọng tôi cho xe chạy vòng quanh Khải Hoàn Môn rồi chạy xuống dọc đại lộ Champs Élysée. Cũng ngày 13 tháng bảy năm ấy Chủ tịch nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa đã đến đây đặt một vòng hoa bên tượng đài các liệt sĩ vô danh. Ngày hôm sau 14 tháng bảy Bác đã có mặt trên khán đài chính thức tham dự cuộc diễu binh tuần hành mừng ngày quốc khánh Pháp. Tôi đến Montreuil một thành phố xanh mát nằm cạnh Paris. Nơi đây hình bóng đất nước Việt nam và Bác hiện lên rõ rệt ta có thể thấy cả những khóm chuối khóm trúc vườn cây ổi cây na... Có nhà bảo tàng lịch sử sống (Musée de l histoire vivante) nơi luôn trưng bày những hình ảnh về lịch sử Việt nam trong thời bị thực dân đô hộ. Rồi tôi cũng đã đến thành phố Fontainebleau một thành phố khá xa Paris nơi dự kiến diễn ra cuộc Hội nghị đàm phán Hòa bình năm 1946 ấy. Thành phố tuyệt vời với lâu đài Hoàng gia cổ kính thâm nghiêm nền kiến trúc với phong cách La mã và lấy khuôn mẫu từ thành phố Florence của Italia. Những bức tranh tường thật hoàn mỹ những hình trạm điêu khắc gần như có một không hai trên thế giới. Khu công viên rộng lớn có hồ nước trong xanh yên tĩnh.

Ảnh chụp mặt tiền của lâu đài Hoàng gia Fontainebleau.

Năm 1919 Bác đã cùng chiến đấu với các nhà lãnh đạo Công đoàn đổi mới và theo lời khuyên của Paul Vaillant-Couturier Người cho xuất bản trong tờ L Humanité các bài như « Kỷ niệm của một người viễn xứ » và vở kịch « Con rồng tre ». Người cũng hợp tác với tờ Populaire và trở thành người bạn thiết của Jean Longuet cháu nội của Karl Marx. Tôi đến Versailles nơi mà nhân danh người đại diện của « Nhóm đồng bào yêu nước Việt nam tại Pháp » Người đã tham gia một cuộc họp báo giới thiệu cuốn sách gồm tám điểm đòi nhà cầm quyền Pháp và những quốc gia tham dự khác phải công nhận những quyền cơ bản của dân tộc Việt nam.

Tôi đến viếng thăm thành Tours nơi mà ngày 26 tháng 12 năm 1920 Bác đã tham gia Hội nghị quốc tế Cộng sản đảng. Tại đây Bác đã tranh luận rất nhiều nhưng chủ yếu vẫn trên tinh thần đòi quyền cho các dân tộc bị áp bức nhất là Đông dương thời đó. Cũng từ Hội nghị này cùng với một nhóm cựu thành viên đảng Xã hội Pháp trong đó có Duclos Vaillant-Couturier Marty... Người thành lập đảng Cộng sản Pháp. Như vậy Nguyễn ái Quốc là chiến sĩ đảng Cộng sản Việt nam đầu tiên.

Còn nhiều nơi khác nơi mà Người đã từng sống từng ghé qua nhưng tôi chưa đến được thầm dặn lòng sẽ cố gắng đến thăm như những thành phố miền tây nam nước Pháp như Lourde như Biarritz mà vào năm 1946 ấy do các nhà cầm quyền Pháp đã có chủ ý không hợp tác với đoàn cán bộ cao cấp của Việt Nam đã liền ra lệnh cho phi cơ đến đó chứ không phải đến thẳng Paris như dự định. Bác đã tận dụng dịp này để thăm viếng bà con Việt kiều nơi đây và đi thăm thú thành phố biển quay ra Đại tây dương hùng vĩ này và thành phố Lourde huyền thoại. Hay còn cả ngôi nhà của người bạn lớn của Bác là Raymond Aubrac nằm ở vùng nông thôn ngoại ô không xa Paris nơi Bác đã đề nghị được đến ở vào giữa tháng tám cho đến tận lúc trở về nước vào ngày 15 tháng chín năm 1946 để tránh xa khỏi những cảnh ồn ào rắc rối của chính trường và đô hội chỉ vào Paris khi có công việc chính thức. Bác được miêu tả là thường dậy từ buổi bình minh ngồi thỏa mái trên thềm đá theo cách của người Việt nam và đọc báo chí xuất bản từ Paris Người đọc rất nhiều và ngồi đọc như vậy cả nhiều giờ liền không nghỉ. Hay cả một quán ăn Việt nam nằm gần tòa nhà Mutualité mà Bác thường viếng thăm và có một thời người ta gọi đó là quán cụ Hồ.

Tôi cũng muốn thăm lại thành phố Toulon nơi người đã đến để lên con tàu hộ tống Dumont d Urville trở về nước vào tháng chín năm 1946 trong sự trầm tư vì đã rong ruổi khắp nơi trên đất Pháp trong gần ba tháng trời đấu tình đấu lý hết lời với các nhà cầm quyền Pháp mà vẫn không đạt được thành công như ý nguyện.

Năm tháng qua đi mọi thứ đã đổi thay những nơi Bác ở những con đường Bác qua giờ đã thay hình đổi dạng nhưng khi đến đó tôi cảm thấy hình như Người vẫn hiện diện đâu đây quanh tôi dõi ánh mắt đôi khi vui vẻ nhiều lúc đăm chiêu lên sự phát triển của một đất nước một dân tộc mà Người đã dành trọn cả đời mình để phục vụ.

Hiệu Constant

Paris 06/05/2010

(Tài liệu tham khảo Hồ Chí Minh - Jean Lacouture NXB Seuil năm 1974

Tạp chí Planète Action : số 15 tháng ba năm 1970)

More...

Giới thiệu tác phẩm Hồi ký của Tổng thống Jacques Chirac

By Lê Thị Hiệu

 

Giới thiệu tác phẩm

More...

Người trở về từ cõi chết

By Lê Thị Hiệu

 

Người trở về từ cõi chết
(Tác phẩm do NXB Thời đại ấn hành quý IV năm 2009)

Ba sĩ quan quân đội Pháp tử trận năm 1941 tại vùng Djebel Druze trong một trận oanh tạc của quân đồng minh vùng rừng núi Syria dưới sự bảo trợ của Quốc gia Pháp. Năm mươi năm sau ba thi thể đó được tìm thấy dưới đống đổ nát đã trở thành một vùng hoang vu không người sinh sống. Nhưng một sự bất ngờ xảy đến với những nhà tìm kiếm bởi đó là hài cốt của một phụ nữ với hai người đàn ông. Vậy người phụ nữ đó là ai cô đến đó làm gì trong ngôi đền La mã cổ đã bị phi cơ Hoàng gia Anh đổ bom như vậy? Còn người đàn ông thứ ba mà cả quốc gia cũng như gia đình đã tưởng niệm từ bấy lâu hiện đang sống ở đâu và số phận của ông ta ra sao?

More...

“Đừng tặng hoa cho em chỉ riêng 8/3”

By Lê Thị Hiệu

 

Bài đăng trên báo Đất Việt ngày mùng 8 tháng 3
Do Lý Hải Yến thực hiện
Hiệu Constant là một dịch giả hiện đang sống tại Pháp. Công việc của chị là dịch sách văn học Pháp cho một số NXB trong nước. Chị đã có gần 20 đầu sách xuất bản trong những năm gần đây. Chị chia sẻ một chút cảm xúc với Đất Việt khi được đề nghị hỏi về "ngày 8/3 với  phụ nữ Việt xa xứ".

Ở Pháp chị đón nhận ngày 8/3 như thế nào?

Cũng có người biết đấy là ngày dành riêng cho phái đẹp cũng có người không. Nhìn chung phụ nữ Pháp  không thích ngày này họ phản đối vì nam nữ bình quyền mà...(cười). Riêng tôi tôi vẫn nhớ những cảm xúc ngọt ngào của ngày này khi còn ở Việt Nam. Còn ở Pháp thì... nhập gia phải tùy tục thôi.

Vậy ông xã có tặng quà cho chị?

Anh chỉ tặng quà vào Tết Noel và ngày Valentine sinh nhật. Thực ra từ lâu rồi tôi không thích được tặng hoa cho lắm đó là điều tôi ảnh hưởng từ mẹ chồng tôi - một phụ nữ đôn hậu sống ở miền Nam nước Pháp.

More...