Người trở về từ cõi chết

By Lê Thị Hiệu

 

Người trở về từ cõi chết
(Tác phẩm do NXB Thời đại ấn hành quý IV năm 2009)

Ba sĩ quan quân đội Pháp tử trận năm 1941 tại vùng Djebel Druze trong một trận oanh tạc của quân đồng minh vùng rừng núi Syria dưới sự bảo trợ của Quốc gia Pháp. Năm mươi năm sau ba thi thể đó được tìm thấy dưới đống đổ nát đã trở thành một vùng hoang vu không người sinh sống. Nhưng một sự bất ngờ xảy đến với những nhà tìm kiếm bởi đó là hài cốt của một phụ nữ với hai người đàn ông. Vậy người phụ nữ đó là ai cô đến đó làm gì trong ngôi đền La mã cổ đã bị phi cơ Hoàng gia Anh đổ bom như vậy? Còn người đàn ông thứ ba mà cả quốc gia cũng như gia đình đã tưởng niệm từ bấy lâu hiện đang sống ở đâu và số phận của ông ta ra sao?

More...

“Đừng tặng hoa cho em chỉ riêng 8/3”

By Lê Thị Hiệu

 

Bài đăng trên báo Đất Việt ngày mùng 8 tháng 3
Do Lý Hải Yến thực hiện
Hiệu Constant là một dịch giả hiện đang sống tại Pháp. Công việc của chị là dịch sách văn học Pháp cho một số NXB trong nước. Chị đã có gần 20 đầu sách xuất bản trong những năm gần đây. Chị chia sẻ một chút cảm xúc với Đất Việt khi được đề nghị hỏi về "ngày 8/3 với  phụ nữ Việt xa xứ".

Ở Pháp chị đón nhận ngày 8/3 như thế nào?

Cũng có người biết đấy là ngày dành riêng cho phái đẹp cũng có người không. Nhìn chung phụ nữ Pháp  không thích ngày này họ phản đối vì nam nữ bình quyền mà...(cười). Riêng tôi tôi vẫn nhớ những cảm xúc ngọt ngào của ngày này khi còn ở Việt Nam. Còn ở Pháp thì... nhập gia phải tùy tục thôi.

Vậy ông xã có tặng quà cho chị?

Anh chỉ tặng quà vào Tết Noel và ngày Valentine sinh nhật. Thực ra từ lâu rồi tôi không thích được tặng hoa cho lắm đó là điều tôi ảnh hưởng từ mẹ chồng tôi - một phụ nữ đôn hậu sống ở miền Nam nước Pháp.

More...

Săn Người

By Lê Thị Hiệu

Tác giả Christophe Guillaumot - Dịch giả Hiệu Constant
 

Săn Người

(Tác phẩm được giải Prix de Quai des Orfèvres 2009)
Do NXB Thời Đại ấn hành quý I năm 2010


                    Vợ một chánh thanh tra bị bắt cóc một sĩ quan cảnh sát mẫu mực bị vu cáo hiếm dâm gái làm tiền một con gái tố cáo cha một người vợ thuê thám tử tư theo dõi chồng một người đẹp của công ty gái gọi hạng sang phải lòng khách hàng ... Tất cả những người này đều làm việc trong ngành cảnh sát hay bác sĩ pháp y thông hiểu nghiệp vụ năng động tình đồng đội cao thượng luôn chia sẻ ngọt bùi nhưng... rồi bống một hôm có một sự kiện xảy chẳng có gì còn như trước được nữa.

Chánh thanh tra Piere Saint Hilaire được cử đi Italia dự hội thảo trong mấy ngày. Anh say sưa giữa thiên nhiên như mộng như ảo của thành phố Florence những nhà bảo tàng những bức tranh cổ những dòng sông những cây cầu... Anh quay về Pháp với sự tiếc nuối vì chưa đi khám phá hết thành phố mang dấu ấn mạnh mẽ của thời Phục Hưng này.

Tối đó trên tàu trong khoang nằm chỉ có hai người anh làm quen với một người đàn bà xinh đẹp nhưng có vẻ huyền bí. Cô ta muốn quyến rũ anh nhưng đã chỉ nhận được những lời tâm sự chân thành nhất của chánh thanh tra về người vợ yêu của mình bỗng dưng bị mất tích từ 17 tháng nay. Mờ sáng hôm sau khi tỉnh giấc cô gái đã biến mất chỉ để lại cho Pierre vào dòng chữ khó hiểu chứng tỏ cô ta trước cả khi gặp anh thì đã rất am hiểu cuộc sống riêng tư của gia đình anh.

More...

RỈ RẢ VỚI "CÔN TRÙNG"

By Lê Thị Hiệu

 

RỈ RẢ VỚI "CÔN TRÙNG"

Giới thiệu tiểu thuyết đầu tay "Côn Trùng" của Lê Thị Hiệu- nhà xuất bản Phụ Nữ.
Viết bởi Lưu Minh Phương

Tôi nghe em nói đến tiểu thuyết đầu tay của mình khi viết những dòng cảm xúc về Quê Hương trỗi dậy.
Và tôi đã chờ đợi nó. Chờ đợi để được trân trọng nâng niu những tình cảm suy tư những ký ức của một người bạn một người em một đồng bào nơi đất khách quê người.
Nó đây rồi những tâm huyết ấy những yêu thương dồn nén trong em tự bao năm.
Chúc mừng Hiệu Constant bây giờ em không những là một dịch giả nổi tiếng niềm tự hào của TNN. Em thực sự đã là một nhà văn chuyên nghiệp!

Dễ có đến hơn 20 năm rồi tôi đã không đọc một cuốn tiểu thuyết nào.Công việc vui chơi Internet và TV... đã chiếm hết thời gian. Vậy mà tôi đã đọc liền một mạch hơn 300 trang "Côn trùng" trong một buổi tối. Đơn giản "vì đó là em" đó là tác phẩm của bạn mình. Đọc xong thấy hiểu em hơn mà dường như lại xa em hơn. Có thể là do cảm giác mến phục chăng? Quả thật đôi khi sự mến phục nâng người ta cao hơn xa hơn....
Truyện của em là những hồi ức đan xen được ghi lại qua những lời đôi khi là tâm sự đôi khi là tự sự những độc thoại nội tâm gần như hồi ký và nhật ký được viết dưới dạng lời thoại của tác giả với một bác sỹ tâm lý- nhân vật có mà không tồn tại chỉ là người em tưởng tượng ra để trút bầu tâm sự mà thôi.

More...

Tỏ tình ở Việt Nam xây mộng nơi quê chồng

By Lê Thị Hiệu

 (Thứ Tư 27/02/2008 - 10:44 AM)
Báo Thế giới và Việt Nam bởi Đông Minh

Thật ngẫu nhiên khi tôi được làm quen với hai người phụ nữ Việt hiện đang sống ở hai đất nước khác nhau nhưng đều có một đáp số chung: đó là họ đã tìm được hạnh phúc đích thực của mình. Họ với tình yêu "thuyền theo lái..." với những đứa con đẹp như tranh vẽ nói tiếng Việt nhoay nhoáy dù sinh ra và lớn lên ở mãi trời Âu xa xôi đã đem lại cho tôi một cảm giác thật ấm áp khi ngày xuân về miên man với ý nghĩ đời người đàn bà "mười hai bến nước"...

Dịch sách để dạy con nói tiếng Việt


Chị Hiệu cùng chồng và các con

Khi tôi nhắc đến tên của chị với một người bạn làm trong nghành xuất bản bạn tôi nói ngay: "Hiệu Constant à? Tôi đã nghe tiếng chị ấy từ mấy năm nay". Chị sang Pháp định cư cùng chồng và các con cách đây gần 10 năm và chỉ sau mấy năm sống ở Paris hoa lệ chị bắt đầu đến với một cái nghề không hề định trước: dịch giả. Cặm cụi trên những trang sách Hiệu dịch bất cứ khi nào chị thấy nhớ về quê hương dịch để hiểu thêm văn hóa của nước Pháp và sử dụng chính những bản dịch đó để dạy con học tiếng Việt. Những đầu sách từ nguyên bản tiếng Pháp lần lượt được in bằng tiếng Việt tại Việt Nam với tên dịch giả Hiệu Constant lần lượt ra đời (Constant là họ của ông xã - Claude Constant) đến nay cũng có đến gần 10 đầu sách. Thực ra thì ngay từ hồi học cấp 3 chị đã rất mê văn học Pháp và ước ao ngày nào đó có thể đọc được những tác phẩm từ nguyên gốc. Chị quyết định học ngôn ngữ và văn hóa Pháp rồi cũng tình cờ chị quen biết anh Claude và nên duyên sau nhiều năm hai người "thư đi - tin lại": chị ở Việt Nam còn anh lúc đó đang làm cho một công ty ở Malaysia. Tỏ tình cưới và sinh con trai đầu lòng đều ở Việt Nam mãi năm 1998 anh chị mới đưa nhau về Pháp.

"Làm mẹ của "công dân ngoại quốc" có gì khó khăn?". Hiệu như trầm xuống trả lời: - Nhiều khó khăn chứ. Nếu một người mẹ bình thường chỉ việc dạy con thì với những người như chị phải vừa học văn hóa của "nước họ" rồi mới có thể dạy con từ những điều mình biết. Ý thức được rằng thật khó có thể dạy con hiểu được truyền thống văn hóa của nước Pháp anh chị đã thường xuyên về thăm ông bà nội nhiều hơn và "mẹ chồng chị chính là người truyền cho các cháu sự hiểu biết về những giá trị truyền thống". Luôn tự hào mình là người Việt chị đã dạy các con ý thức về văn hóa của đất nước Việt Nam. Dạy con nói tiếng mẹ đẻ dạy con qua các ngày lễ văn hóa đặc biệt là Tết năm nào chị cũng làm Tết cho các con. Mẹ chồng chị giờ rất tự hào với những đứa cháu nói cả hai thứ tiếng Pháp - Việt thành thạo chẳng bù cho những ngày đầu tiên bà tỏ ra phản đối khi cô con dâu cứ nói tiếng Việt với cậu cháu đích tôn của bà.

...Hôm rồi trở về Việt Nam để làm việc với một số nhà xuất bản cho những bản dịch mới Hiệu trở về nhà vào đúng ngày Tết dương lịch. Chị vô cùng hạnh phúc khi biết chồng và hai con đã dành cả buổi tối để trang hoàng nhà cửa đón năm mới và chờ mẹ trở về. "Hai đứa như lớn hẳn lên em ạ" - từ Paris chị "chat" với tôi không giấu được niềm hạnh phúc. Bên tình yêu của chồng con chị đã nguôi ngoai nỗi nhớ quê hương và nếu có nhớ thì nó sẽ được thể hiện qua ngôn ngữ trong những tác phẩm mà chị chọn dịch ra tiếng Việt. Khác hẳn với cái Tết đầu tiên ở Pháp khi xem chương trình cầu truyền hình giao thừa trên VTV4 vào khoảng 6h tối ở Paris chị cứ ngồi khóc khiến con chị ngơ ngác rồi chạy lại ôm lấy mẹ dỗ dành như dỗ em bé: "mẹ ơi mẹ đừng khóc nữa"...


Nữ tiến sĩ và tình yêu không đáy

Gia đình Doanh nhân Phan Bích Thiện

Tình yêu không đáy là tập thơ gồm 34 bài thơ của chị Phan Bích Thiện - một doanh nhân và là Chủ tịch Hội phụ nữ Việt Nam tại Hungary. Giờ đây đã là vợ và là mẹ của hai cô con gái xinh như búp bê nhưng có thể nói tình yêu của chị với anh chồng Hungary lại là một câu chuyện tình đầy ngẫu hứng. Mùa hè năm ấy khi đang học năm cuối Đại học ở Mátxcơva Thiện trở về Việt Nam trước khi về chị mời các bạn cùng lớp một câu "lấy lệ": "Ai đi du lịch Việt Nam mời ghé qua nhà tôi". Ai dè khi Thiện về đến Việt Nam mấy hôm thì thấy anh chàng người Hungary cùng lớp "lù lù" xuất hiện ở cửa nhà. Và đó là mùa hè mà hai người sẽ không bao giờ quên vì chính tại Hà Nội anh đã tỏ tình với chị chỉ vì "Việt Nam đáng yêu quá". Trở lại Nga mấy năm sau họ cưới nhau và tiếp tục học thêm để lấy bằng Tiến sĩ kinh tế. Tốt nghiệp chị theo chồng về Hungary bắt đầu gây dựng sự nghiệp riêng. Hiện giờ chị là chủ nhân của Tòa lâu đài Frield tại thành phố Simontornya - địa chỉ xếp thứ 21/100 khách sạn tốt nhất Hungary theo bình chọn của Hiệp hội Du lịch Hungary dù khách sạn này mới chỉ hoạt động hơn 2 năm.

Gia đình chị là một gia đình "đa văn hóa" - khi bố chồng là người Hungary mẹ là người Nga chị là người Việt Nam và các con chị - tất nhiên - nửa Việt nửa Hung. Khi hai cô bé 8 và 5 tuổi đi cùng với mẹ nhiều người đã ngạc nhiên thấy chúng nói tiếng Việt "rất Hà Nội" rồi thỉnh thoảng lại thì thầm với nhau bằng tiếng Hung. Còn "ngôn ngữ chung" của hai vợ chồng chị là tiếng Nga tất nhiên chị cũng biết nói tiếng Hungary để hòa nhập vào cuộc sống ở quê chồng. "Mới đầu chưa biết nói tiếng Hung tôi buồn lắm lại chẳng có bạn bè nữa" - chị tâm sự.

Với một cuộc hôn nhân "không biên giới" như anh chị "có lẽ các con tôi là lãi nhất - Thiện nói vui - vì hàng năm vào các dịp lễ Tết gia đình tôi đều tổ chức kỷ niệm cả ngày lễ Việt Nam và ngày lễ Hungary. Chúng được tiếp nhận những nét tinh hoa của cả hai nền văn hóa". Và chồng chị luôn tôn trọng động viên để chị vươn lên trong xã hội Hungary. "Vậy mà vẫn không tránh khỏi những phút thấy chống chếnh quá". Đó là những khi thấy nhớ về Việt Nam nhớ Hà Nội là khi cô sinh viên giỏi toán ngày nào tìm đến những vần thơ dù chị đã xuất bản tập Tình yêu không đáy và vẫn sẽ tiếp tục viết... n

 

Chuyện tình bao giờ cũng là đề tài hấp dẫn. Nhưng khi ngồi nghe nhân vật của mình kể lại những khoảnh khắc đẹp như tiểu thuyết của họ với ánh mắt lấp lánh niềm tin tôi bỗng tự nhủ: hạnh phúc là có thật tình yêu dù không có một cái nền là sự tương đồng về văn hóa nhưng bằng sự cảm thông và luôn cố gắng "nhập gia tùy tục" những người con gái Việt Nam đã thực sự xây được mộng đẹp trên xứ người. Điều đó vào ngày đầu xuân xua đi những u ám ở một xứ nào đó nơi nhiều người con gái Việt Nam vẫn đang bị đối xử như những người ở nhờ vô thời hạn mà báo chí đã nhắc đến nhiều gần đây...


More...

Người trả thù cho các hầm mộ Tác giả P.J. Lambert - Dịch giả Hiệu Constant

By Lê Thị Hiệu

 

Người trả thù cho các hầm mộ

Tiểu thuyết được giải truyện Trinh thám hay nhất của bộ Công an Pháp năm 2008. NXB Đà nẵng ấn hành quý IV năm 2009
(Đoạn trích)
1

Paris - ngày 16 tháng sáu - 02 giờ 00 phút

Hãy hình dung những dải đăng ten đá được đặt nhẹ nhàng tinh tế lên một mẩu pho-mát gruyère[1] khổng lồ và thế là bạn sẽ có ngay một ý tưởng về cái mà người ta thực sự gọi là Paris đấy!

Trên mặt đất lúc nhúc một đám đông gồm người tứ xứ chạy tứ tung khắp nẻo để quên đi sự vất vả vì miếng cơm manh áo chăm chút đến công việc để nhăm nhe đem lại cho cuộc sống của họ một ý nghĩa nào đó. Còn ở sâu trong lòng đất nơi mà ánh sáng ban ngày không bao giờ lọt tới nơi mà ở đó người ta gọi cái trần thấp tè trên đầu là "trời" cái trần đó - một miếng pho mát ấy mà - đè nặng trên đầu bạn được lách qua ba trăm ki-lô-mét gồm các phòng và hành lang được đào trong suốt hàng thế kỷ để cung ứng vật liệu mà hồi đầu là để xây dựng một phần lớn những toà nhà của thành phố.

It may mắn nếu muốn gặp gỡ hay làm quen với nhiều người ở dưới đó trừ phi vào một số buổi tối có thể có một phòng nào đó ẩn giữa các phòng trong lòng địa đạo này sẽ chẳng có gì phải nghen tỵ với không khí của một tầng hầm bốc sặc mùi nhạc Jazz. Nhưng chuyện đó hả đó là tác phẩm của bọn "khách du lịch" thôi: những kẻ chẳng hiểu gì về công trường hầm ngầm những kẻ tái tạo thế giới đít đặt lên một phiến đá cùng nhau chia sẻ một miếng đệm những kẻ đến đây chỉ để có thể huyênh hoang nói: "tôi đã ở đó rồi đấy!" và nhất là những kẻ đó sẽ chẳng dám mạo hiểm đi ra khỏi hai hay ba con đường mòn đã có quá nhiều người đi lại rồi đâu! Những dân cư thực thụ những kẻ say mê như Biscotte những "kẻ khám phá hầm mộ" những người của hầm mộ như chính họ tự nhận biệt hiệu ấy thì rất hiếm. Chính họ đã luồn lách hết cả hệ thống ngầm dưới địa đạo này cũng hết sức thông thuộc như trong hành lang căn hộ của mình họ chẳng ngần ngại đi dạo trong đó một mình ngủ tại đó đôi khi thậm chí còn tu bổ lau dọn nữa ấy chứ chính họ đã đem lại cho những đường hầm này một linh hồn và phát hiện ở các khúc ngoặt những phòng cũ kỹ và ống dẫn nước nên người ta không còn biết đến cái mùi huyền bí và chủ nghĩa bí truyền là gì nữa.

Cũng có một týp người thứ ba đi dạo trong trong những địa điểm trên... họ thực ra có mặt ở đó không hẳn là để thưởng thức vẻ đẹp ác liệt của  chốn này mà họ bận quân phục và mang một cái tên E.R.I.C. Đó là những cán bộ cảnh sát của Đội Tìm kiếm và Can thiệp các Công trường hầm ngầm mà chức năng đầu tiên của họ là giám sát những con đường dưới địa đạo để đảm bảo chúng không trở thành sào huyệt của các kiểu buôn gian bán lậu. Chịu trách nhiệm lập biên bản tất cả những ai mà họ gặp trong đường hầm này những nơi cấm đi dạo một cách bất hợp pháp nhưng trong công việc họ thường tỏ ra độ lượng hơn với những ai đã thực sự thông thuộc địa hình và chỉ rút cuốn sổ ghi để điều tiết giao thông những "a-ma-tơ" khi chuyện này tỏ ra quá nghiêm trọng tại góc khuất của các gian phòng. Chắc chắn là chỉ có tác dụng khuyên can mà thôi!

Olivier Moureau đã nghĩ như thế anh là nhân vật số hai của E.R.I.C đang theo sau Biscotte trong những đường vòng quanh co của địa đạo. Họ cứ tiến sâu vào chừng hai mươi phút đã trôi qua rồi sự im lặng chỉ hơi pha nhịp với tiếng va của mũ bảo hiểm thỉnh thoảng chạm vào một miếng đá nhô ra tiếng mảnh sắt nạo vào thành hầm hay tiếng sột soạt của áo quần chạm vào vách đá.

Người dẫn đường đứng sững lại ngay trước mặt anh nên khiến anh thiếu chút nữa thì húc thẳng vào anh ta. Mắt anh nheo lại để phán đoán đoạn đường tiếp theo được chi tiết hơn. Lối cụt rồi! Anh đi vòng quanh chàng trai trẻ lúc này đứng im như phỗng rồi đến ngồi lên một cái cột để tiến hành cuộc thanh tra hiện trường tỉ mỉ hơn.

Sau đó anh quay lại đưa mắt dò hỏi Biscotte. Anh chàng này có vẻ như vẫn còn đang bị choáng dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn da mặt anh ta tái nhợt hơn thường lệ. Anh ta đưa tay chỉ lối vào một đường hầm nhỏ hẹp mở ra trên sườn hầm ngầm được đào chủ yếu vì mục đích đi vòng qua bức tường sang bên phải mà Cục Điều Tra Các Công Trường Hầm Ngầm đã cho phá đi vài tuần trước đó để chặn đường hầm lại.

- Chúng ta đến rồi đấy... theo lối này này... nhưng tôi không quay lại đó đâu thưa chánh thanh tra anh ta tuyên bố.

Moureau không trả lời. Ba lần rồi anh đã nhắc chàng này rằng mình chỉ là đội trưởng thôi mà! Nhưng cho đến tận lúc này anh bạn đồng hành phiêu lưu hình như không nghe thấy anh nói gì hết vẫn tập trung tuyệt đối vào chức năng dẫn đường bất đắc dĩ cho cả nhóm của mình chỉ làm cho nhanh để có thể lỉnh đi xa khỏi chốn này. Và hiện giờ khi họ đã đến được hiện trường ánh mắt anh ta bộc lộ sự bồn chồn sốt sắng ấy. Cho đến tận ngày hôm nay những công trường đá và những hầm mộ chiếm một phần lớn cuộc đời hắn nhưng hình như chúng đã mất đi sự quyến rũ kể từ lúc hắn phát hiện ra sự kiện mới đây nhất. Dẫu vậy Moureau không thể cho phép hắn lỉnh đi được chừng nào mà chính anh chưa thể thiết lập được tính xác thực của chuyện này. Liệu có phải anh đang bị mắc lỡm hay không đây...?

Người cảnh sát ném một ánh  mắt nghi ngờ về phía miệng hầm mở ra trước mặt và tự hỏi liệu nó có đủ rộng để cho phép anh trườn qua không. Nhưng phản ứng của anh thật ngố: nếu như Biscotte đã có thể chui được qua đó thì anh nhất định sẽ qua được chứ nhỉ do họ có nhiều thứ gần như nhau nếu không cùng tuổi thì cũng cùng hình dạng. Hơn nữa có một ảo thị nảy sinh từ trò chơi bóng hình trước ánh sáng xuất hiện trên tường hầm. Thực ra mà nói đó là một thuận lợi.

Anh hỏi:

- Anh đã làm tất cả chuyện này một mình à?

- Không thưa đồn trưởng...

- Đội trưởng thôi anh thì thầm và để cho hắn tiếp tục.

-Thoạt đầu chúng tôi có ba đứa đào nhưng lần đó bọn bạn tôi đã không thể xuống được. Lúc ấy do đã gần tới đích rồi nên tôi tự nhủ mình có thể hoàn thành nốt một mình...

- Với rủi ro bị kẹt nếu đường hầm bị sập à?

Biscotte nhún vai. Mặt hắn tìm lại được chút bình thản như thể nói về điều mà hắn biết quá rõ có thể làm giảm nỗi hoảng loạn của hắn. Một chút tự hào le lói thậm chí còn hiển hiện trong ánh mắt trên thực tế niềm xúc động đó hoàn toàn có thể hiểu được. Thực ra đào một lỗ cống ngầm không thực sự là một công việc đơn giản nó đòi hỏi rất nhiều cố gắng nhiều kỹ thuật mà còn cả sự cam kết dấn thân và cương quyết nữa những đặc tính mà hắn luôn sẵn sàng biểu hiện. Hắn thậm chí còn là nguyên mẫu của người của hầm mộ thành thục và Moureau biết rất rõ về hắn để có thể kiểm soát hắn nhiều lần trong các chỗ ngoặt của một hành lang nào đó hay trong một vài gian phòng dưới địa đạo khi mà hắn dừng lại đôi chút dưới ánh sáng nến.

Viên cảnh sát chỉ bức tường chặn ngang đường hầm:

- Nó dẫn đến đâu vậy?

- Đến xa hơn chừng một trăm mét chúng ta sẽ đụng phải một nút thắt của các đường hầm mà chúng ta muốn viếng thăm. Thực ra mà nói đó là một xó xỉnh mà tôi không hay ghé qua cho lắm.

- y vậy mà I.G.C[2] lại có vẻ biết rất rõ đấy Moureau mỉm cười nhẹ nhàng.

Cục Điều Tra Các Công Trường Hầm Ngầm được biết đến hệt như một con quỷ dữ đối với những người của hầm mộ! Trên thực tế tổ chức này dần dần cho bít kín hay phun các chất vào trong các đường hầm và các phòng để lấp đầy chúng lên và rồi nèn cho chắc lại. Mục đích chính của những việc làm này là tránh cho những toà nhà cao tầng nằm trên mặt đất không bị sụp xuống khi đất dưới hầm ngầm bị  lún được gọi là bị sụt đất. Lãnh địa của dân bách bộ vậy là bị thu hẹp lại và những kẻ say mê chốn này đương nhiên phản đối kịch liệt những bước tiến hành ấy và không ngần ngại tự mình đào những đường hầm xung quanh những vật cản được các kỹ sư đặt trên đường đi của họ: những đường cống ngầm kỳ diệu này... Chính vì khi tạo ra một ngách kiểu như thế mà tên này đã vô tình phát hiện ra điều mà hắn đã đến thông báo cho đội này biết.

Biscotte nín bặt ánh mắt lãng đãng trong khoảng không hài lòng đứng  đợi. Vả lại cũng có lý do đấy! Moureau kiểm tra nhanh hành lang đường hầm. Bốn trong số lính của anh đang đứng đó cũng như một vị đại diện của I.G.C. Cùng với người chỉ đường của mình vậy có bảy tất cả. Một đám đông trong một đường hầm hẹp này à! Con số đó chỉ là tạm thời thôi nếu những điều Biscotte thông báo cho họ cuối cùng sẽ được sáng tỏ. Điều mà anh không thực sự nghi ngờ gì khi mà những chi tiết được hắn trình bày hình như khẳng định chuyện chẳng phải là một ảo giác đơn thuần nảy sinh do khung cảnh hay do cảnh đơn chiếc.

Dứt khoát họ chờ anh quyết định chơi trò giun đất. Thế là thở sâu một hơi anh tháo bỏ túi dết trước khi bắt đầu trườn vào trong đường cống hầm chật hẹp: va sượt khá nhiều chủ yếu là ở mũ bảo hiểm và những điểm đá gồ ghề cũng như chừng ấy những vết cứa sắc cạnh nghiến sâu vào da thịt anh qua làn vải áo quần; nhưng cũng qua tất. Nhờ chân đẩy anh bắt đầu tiến dần lên từng tý một trong lúc bám toài ý thức được độ hẹp của của đường hầm và khối đá trên đầu mình. Anh còn dấn thêm vài mét nữa trước khi phân biệt được một cửa hầm khác còn tối hơn trong vòm sáng phát ra từ chiếc đèn đeo trên trán. Lối thoát được trổ về phía bên phải anh trong khi anh lại nghĩ rằng nó nằm ở phía đối diện! Khi định vòng qua chướng ngại vật thì Biscotte và lũ bạn cuối cùng đã rơi vào một phòng mà họ còn chưa biết rằng nó chỉ  cách hành lang đường hầm mà họ muốn tới một bức ván ngăn gần như mỏng dính.

Anh tiến gần tới miệng hầm một cách khó nhọc và đã thò được đầu ra khỏi đó cuối cùng cũng vào được một căn phòng rộng hơn mà nền nhà đất phủ đầy những mảnh đá vụn to nhỏ các kiểu dạng. Ánh sáng cho phép anh chỉ hơi phân biệt được vách trần hầm ngầm trên đó được vẽ một bức tranh tường với những đường nét còn bị pha trộn trong bóng tối. Chỉ lúc này anh mới thực sự ý thức đến mùi vị ở đó: một sự pha trộn giữa không khí tù túng và ẩm mốc vượt trên hết là khối hơi bốc lên nặng nề và độc hại được truyền đi bằng một làn bụi đá mỏng chui xộc vào mũi anh. Một mùi phải nói rất khó chịu phảng phất xông lên khiến nhức đầu thậm chí còn khẳn mùi mủ!

Đã đến lúc khám xét hiện trường phía trước kỹ càng hơn! Anh cúi xuống để ước lượng độ sâu của mặt đất phía dưới mặt mình. Không hơn một mét vậy anh có thể đến được! Anh để trôi người xuống và sử dụng hai cánh tay như là thứ giảm tốc cuối cùng anh đã rơi ấp bụng xuống sàn vào giữa một vũng nước tù đọng. Những rủi ro nghề nghiệp trong kiểu hiện trường thế này thì nhiều vô kể! Anh chẳng hề nấn ná lâu ở đó mà từ từ đứng dậy đưa mắt quét hết phần tư căn phòng để định hướng mắt anh cuối cùng bị thu hút bởi hai hình khối tối sẫm hơn nằm bên phía phải anh một phần bị một khối đá trắng che khuất. Anh vừa tiến lại gần chúng vừa cẩn trọng kiểm tra nền đất hết sức ý thức được sự tĩnh lặng của gian phòng chỉ dừng lại vào lúc mà ánh sáng đèn của mình cho phép anh phân biệt chính xác cái đang nằm dưới chân anh. Đó đúng là hai thi hài đã được thông báo và sự phân huỷ của chúng đã bắt đầu từ khá lâu. Một trong hai xác chết gần như chỉ còn là bộ xương mà trên đó còn vương lại đôi chút kỷ niệm về làn da và thớ thịt của nó. Thậm chí không sao có thể gán cho nó một giới tính nữa. Tình trạng của thi hài thứ hai cho phép ta hình dung đó là một phụ nữ... Còn mùi thì trước sự ngạc nhiên cao độ của anh thì vẫn có thể chịu đựng được. Xung quanh đó rõ ràng là chẳng có gì hơn đáng để phải ghi lại.

Điều phải làm sẽ là tế nhị nhất. Khi xem xét tình trạng và thế nằm của các xác chết đó không phải là hai người chết do không biết tìm lối ra hay do bất cẩn đã rơi xuống một cái giếng khai thác. Anh thuộc nằm lòng các bước phải tiến hành: đầu tiên là bảo vệ hiện trường báo cho đội Cảnh sát hình sự bác sĩ pháp y và Kiểm sát trưởng.

Anh còn đứng sững vài phút nữa trước hai thi thể im lìm tập trung cao độ chỉ hơi nghe thấy tiếng lạo xạo thông báo sự có mặt của người đồng nghiệp đầu tiên của anh đã dấn thân vào đường cống ngầm anh ta vừa đến nơi. Anh suy nghĩ về những hiệu lệnh sắp phải phát ra theo thứ tự quan trọng của sự việc.

Đầu tiên dĩ nhiên để tránh mọi mất mát của hiện trường vụ án cần phải lục lọi kỹ căn phòng với niềm hy vọng tìm thấy trang phục của các nạn nhân.

Và còn cả những mẩu thân thể bị thiếu khi kiểm soát.

Những cái đầu và những bàn tay của họ...



[1] Tên một loại phó mát của Pháp có nhiều lỗ thủng lỗ chỗ. Mọi chú thích trong truyện là của người dịch.

[2] Viết tắt bằng tiếng Pháp : Cục Điều Tra Các Công Trường Hầm Ngầm.

More...

Đọc Ao bèo gợn sóng của Lê Trung Tiết

By Lê Thị Hiệu

 

Tôi được tác giả tặng cuốn sách nhân dịp về Hà nội. Cầm cuốn sách của anh liếc qua tựa đề cái tên đã gợi cho tôi về một miền quê nào đó. Và tôi đã đọc trên máy bay. Lúc máy bay hạ cánh cũng là lúc tôi đọc đến đọan cuối của cuốn tiểu thuyết ! Và quả là cảm nhận của tôi về tựa đề cuốn cách đã không nhầm.

Trên đường từ sân bay về nhà đầu tôi vẫn hiển hiện các câu chữ những nhân vật nhiều vô kể những cái tên dân dã những câu chuyện làng quê gần gụi những hủ tục những toan tính của những con người cả đời « chưa được đi Hà nội ». Mỗi nhân vật trong cuốn tiểu thuyết đều có những trăn trở những đau khổ và những nỗi niềm riêng. Kẻ nghèo hèn lo bát cơm manh áo kẻ có chút thế lực thì kiếm cách vơ về mình những bổng lộc. Kẻ hiền lành chân thật đến ngây ngô kẻ thủ đoạn đến nham hiểm...

Trong truyện tác giả đã sử dụng nhiều từ « cay đắng » để gán cho mỗi số phận của nhân vật của mình. Thân phận người phụ nữ sao đắng cay. Họ như bị truất hết đến cả những món quà mà Thượng đế vẫn dành cho họ. Những nỗi niềm ẩn kín những khát khao được ve vuốt yêu thương bởi một người khác giới sao với họ cũng thật nhọc nhằn. Những nhân vật như Lệ - một phụ nữ phải cưới vội để chồng (Đức) phải đi B. để rồi đứa con sinh ra không bao giờ biết mặt cha như Toan - con người do bị chính cha mẹ mình khi dễ mà cố gắng vươn lên bỏ qua mọi hạnh phúc riêng tư thiên bẩm được làm mẹ để rồi làm tới chức chủ tịch xã mỗi lời nói chị phát ra như sấm như sét để rồi cuối cùng... chị còn lại gì... ? Ham muốn được làm người đàn bà theo đúng nghĩa của nó ham muốn được làm mẹ... bà cựu chủ tịch xã « hét ra sấm » năm nào đành chấp nhận lấy lẽ một ông lái lợn xề - Phếch - chăm chút người vợ cả của chồng - Lân một người đàn bà ốm liệt nửa người cả mười mấy năm rồi cuối cùng vì tủi hờn nên đã nuốt thuốc chuột tự tử... Rồi đến Vi người con gái miền nam vì yêu thương Tố một chiến binh để rồi bỏ cả cha mẹ để theo chồng ra đất Bắc. Nhưng miền quê nhọc nhằn ấy quanh năm cơm không đủ no cộng với cảnh mẹ chồng nàng dâu rốt cục chị cũng đành gạt nước mắt để lại cho chồng một lá thư từ biệt... Hay như Phả em dâu của Lệ chỉ vì những hủ tục dẫn đến hiểu lầm từ một người con gái chân quê bị chồng ruồng bỏ phải lang bang ra tỉnh kiếm sống bằng nghề rửa bát...

Những nhân vật đối kháng nhau nếu như có những nhân vật nữ hiền lành chân chất thì lại có những bà đanh đá đến điêu ngoa như bà Luân chị gái của Lệ và chị chồng của Phả. Bà ta có thể sả ra hết mọi « lời hay ý đẹp » nhất trong các bài chửi và kéo dài cả ngày liền không chán. Hay bà Hân chị chồng của Thơm...

Những toan tính nhỏ nhoi manh mún của người dân quê cũng được tác giả xây dựng khá thành công trong tác phẩm. Những mánh khóe mà « chỉ người dân quê ấy mới có thể nghĩ ra » luôn được tác giả khắc họa bằng những mảng màu khác nhau.

Những nhân vật nữ thì vậy còn những nhân vật nam thì sao ? Hình như tác giả có phần thiên về nữ hơn nếu các chị các bà các cô được tác giả dầy công len lỏi đi vào từng góc ngách tâm hồn họ lột tả tất cả những điểm yếu mềm thuần thục nữ tính dũng cảm khẳng khái và cả thói điêu ngoa ghê gớm thì các nhân vật nam vẫn chỉ là phần bề ngoài mà thôi ! Tại - Chủ nhiệm hợp tác xã mà theo như tác phẩm là một nhân vật « hẳn hoi » nhất thì cũng chỉ dừng lại ở đó. Sau một đêm « thăng hoa » với Lệ thì ông ta đã làm gì... tìm cách gả Lệ cho Thuấn một đứa cháu ruột gọi ông ta bằng chú một người tàn phế tầm thường nhỏ nhoi đến cả trong cách nghĩ... Cách điều hành quản lý HTX của ông ta ra sao ?... Tố một cựu chiến binh thì cũng không dám đứng lên bênh vực và trên hết anh đành để vợ bỏ về Nam mà chẳng làm được gì... Thành yêu vợ (Toan) tha thiết nhưng rồi cũng không bước qua được ngưỡng cửa của những lệ đời. Đức một người « hoàn hảo » nhưng chết trận để lại người vợ  trẻ chăm sóc mẹ chồng và đứa con thơ chưa từng biết mặt cha... Những nhân vật nam trong tác phẩm của anh dường như đã bị lấn át.

Xuyên suốt tác phẩm là Các thường gọi Các kẹ. Một con người thông minh trực tính nhân hậu... dám nói những điều mình nghĩ và ra tay giúp những con người thấp cổ bé họng nhưng rồi anh cũng lại bị trù rập bị đánh đến gẫy mấy chiếc răng cửa và thâm tím cơ thể. Nhưng anh lại như là một niềm hy vọng một cái phao cứu hộ của những người chỉ biết « bán mặt cho đất bán lưng cho giời ! »

Tác giả đã dùng lối kể chuyện dân dã đôi khi mai mỉa khiến bạn đọc đôi lúc không khỏi cười tủm tỉm. Tác giả khai thác đề tài nông thôn mượn một vùng đất cằn cỗi « trâu ăn đá gà ăn sỏi » để trút bầu tâm sự. Anh day dứt về nhân tình thế thái. Cuốn sách như một tiếng kêu sót thương cho số phận của những người dân hiền lành chân chất. Tính nhân văn khá cao mặc dù khi kết thúc truyện các nhân vật đáng thương vẫn còn chìm đắm trong cảnh bần hàn nhưng đâu đó bạn đọc vẫn nhận ra như có một tia sáng le lói thoát ra từ phía cuối đường hầm. Phả đã tìm được đứa con và gặp được một người chồng tử tế Lệ dù gì đã tiến bộ làm đến chức kế toán Lân chết khi trong lòng đã thanh thản vì biết đứa con duy nhất của mình đã được một bàn tay nhân hậu chăm sóc. Toan đã được làm vợ Lụa đã đứng trong hàng ngũ những người cầm cán cân công lý. Vi đã được họ hàng nhà chồng chấp nhận...

Bỏ qua phần bố cục tác phẩm mà do tác giả đã đưa vào truyện quá nhiều nhân vật nên có một số bị lãng quên bạn đọc dõi tìm xem kết cục của họ ra sao nhưng chưa thấy do vậy hơi có phần gấp khúc. Tác giả đã đề cập đến khá nhiều mảng đời nên do vậy chưa thực sự đi sâu hay đây cũng là ý của tác giả như anh đã đặt tên cho cuốn tiểu thuyết của mình AO BÈO GỢN SÓNG mỗi mảnh đời như một làn sóng nước gợn lên lăn tăn mỗi khi có gió mùa thổi tới. Nhưng dẫu sao đây là một tác phẩm khá thành công về đề tài nông thôn.

Tên tác phẩm: Ao bèo gợn sóng

Nhà xuất bản: Hội nhà văn
Số trang:325
Xuất bản: năm 2006


Paris 17/02/2010

Hiêu Constant

More...

Quảng bá văn học Việt Nam ra tiếng Pháp

By Lê Thị Hiệu

-->
Quảng bá văn học Việt Nam ra tiếng Pháp: Điều chủ yếu vẫn là thiếu dịch giả (19/01/2010)
 
Sinh sống ở Paris tham gia dịch thuật văn học Pháp ra tiếng Việt mấy năm trở lại đây Hiệu Constant còn được biết tới với tư cách làm đại diện văn học Pháp trong việc liên hệ với các đối tác Việt Nam. Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện thú vị với chị xung quanh vấn đề dịch thuật.
 
Trên báo chí trong nước gần đây có ý kiến cho rằng Việt Nam chưa có nhiều sách hay truyện hay để mà chọn dịch. Ý kiến của chị như thế nào?

- Về sách văn học chẳng hạn báo chí trong nước người ta cũng có nhắc đến những nước châu Á được phương Tây chú ý như Trung Quốc Nhật Bản hay Hàn Quốc... nhưng thực tế trên giá sách của các hiệu sách Pháp sách dịch từ tiếng của các nước này cũng còn rất khiêm tốn mặc dù có nhỉnh hơn so với sách Việt. Sách trong nước của các tác giả Việt vẫn ra đều đặn và không phải là không có những tác phẩm đáng được dịch ra tiếng nước ngoài. Tôi luôn tự đặt cho mình những câu hỏi tại sao trong các hiệu sách tại Pháp lại vắng bóng những tác phẩm văn học của Việt Nam mặc dù Việt Nam cũng đã có những tác phẩm khi xuất hiện được bạn đọc Pháp chú ý như “Mảnh đất lắm người nhiều ma” của Nguyễn Khắc Trường “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh “Phố lính” của Chu Lai... Ở Pháp khi những tác phẩm được tái bản rồi lại được xuất bản trong bộ sách bỏ túi thì đó thực sự là một vinh quang của tác giả. Trong thư viện quốc gia Pháp bạn có thể tìm thấy những tác phẩm của Việt Nam được viết hay dịch từ hồi đầu thế kỷ XX những bản viết tay có từ thời văn hoá Chàm... Chúng ta cũng dễ dàng tìm thấy những tác phẩm trước đây của Tô Hoài - “Dế mèn phiêu lưu ký” được G. Boudarel dịch năm 1963 “Truyện Tây Bắc” “Ba bà cháu” năm 1958... Rồi Nguyễn Du với Kim Vân Kiều do Nguyễn Văn Vĩnh dịch Tuyển tập truyện ngắn của Thạch Lam “Ngõ cụt” của Nguyễn Công Hoan do G. Boudarel dịch năm 1963 và nhiều tuyển tập truyện khác...

Vậy theo chị tại sao càng ngày lại càng có ít sách dịch từ tiếng Việt Nam được bày bán trên giá sách của hiệu sách Pháp ?

- Theo tôi điều chủ yếu là thiếu dịch giả. Chúng ta chưa có được một đội ngũ các dịch giả tâm huyết và được đào tạo có bài bản cho việc này. Có điều kiện tiếp xúc nhiều với các NXB Pháp tôi được biết họ luôn sẵn sàng in các tác phẩm văn học của Việt Nam chỉ có điều lượng bản dịch được đưa đến quá ít ỏi.

Vài năm trước đây khi chỉ mới bước vào con đường dịch thuật từ tiếng Pháp ra tiếng Việt chị nói chỉ chọn những tác phẩm được giải văn học lớn của Pháp như Goncourt Renaudot...  kết quả của việc đó thế nào ?

- Những tác phẩm ấy không phải bao giờ cũng dễ bán hay thu hút độc giả mặc dù với tư cách dịch giả tôi vẫn muốn đầu tư nhiều hơn cho những cuốn sách như vậy. Khi làm công việc giới thiệu sách và đại diện văn học cho một số Nhà xuất bản Pháp và một số công ty phát hành sách trong nước cái nhìn của tôi đã thay đổi. Có những sách hợp với thị hiếu bạn đọc Pháp nhưng chưa chắc đã phù hợp với bạn đọc trong nước và ngược lại. Tôi không đồng ý với ý kiến của một đại diện nhà xuất bản Việt Nam cho rằng chỉ cần dịch tóm lược và trích đoạn một số tác phẩm để giới thiệu. Đã dịch nên chọn kỹ và dịch toàn bộ tác phẩm nhất định phải có sự hiệu đính của một người giỏi văn chương và ngôn ngữ của thứ tiếng được dịch. Tác phẩm đầu tiên có thể hơi khó khăn nhưng nếu bạn đọc ưa chuộng thì từ cuốn thứ hai trở đi mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều. Tác phẩm được chọn dịch không nhất thiết phải thật “kinh điển” hay phải của những tác giả “cây đa cây đề” trong làng văn học. Chính những nhà phát hành sách của chúng ta đôi khi cũng gặp nhiều khó khăn khi phát hành những cuốn sách dịch được cho là tuyệt tác chỉ vì chúng không hợp thị hiếu với bạn đọc Việt Nam. Với bạn đọc nước ngoài cũng tồn tại những điều tương tự. Tôi đã từng có những buổi làm việc với các NXB Pháp họ muốn có những tác phẩm để hiểu rõ hiểu sâu về đời sống thực tại của con người đất nước và xã hội Việt Nam sự phát triển về kinh tế ý thức sự lưu giữ truyền thống sự tiếp cận với những công nghệ hiện đại...
 
Những khó khăn như chị vừa nói là dịch giả của chúng ta không nhiều ?

Không nhiều nhưng không phải là không có. Chúng ta nên tận dụng những nhà văn trí thức Việt kiều bởi họ là những người thấu hiểu tâm tư thị hiếu của những người bản xứ. Tôi cũng biết có những cô bác Việt kiều dù không nhiều rất giỏi tiếng Pháp và đam mê văn chương Việt Nam nhưng chúng ta chưa khai thác hết. Tôi cũng biết có nhiều người Pháp giỏi văn chương và giỏi tiếng Việt. Họ muốn làm việc để cho ra đời những tác phẩm được dịch từ tiếng Việt cũng đa phần là vì họ yêu Việt Nam muốn tìm hiểu văn hoá Việt chứ không thuần tuý vì tiền.
Mở rộng ra nhà nước các cơ quan văn hoá hay các nơi có tâm huyết muốn tài trợ cho việc “xuất khẩu văn học Việt” thì nên tìm cách hỗ trợ tạo điều kiện cho các dịch giả và các đơn vị phát hành sách như giới thiệu sách để dịch hay thậm chí trợ giúp một phần cho các nhà xuất bản nước ngoài (ví dụ như trợ giúp về tiền tác quyền cho tác giả) để xuất bản sách tại các nước của họ. Đây là cách thức mà Bộ văn hoá Pháp hay một số các nước khác đã làm.

Thanh Giang
Bài đăng trên http://www.daidoanket.vn/

More...

Kant mà không theo học thuyết Kant

By Lê Thị Hiệu

  

Giới thiệu tác phẩm Kant mà không theo học thuyết Kant

Với những người chưa đọc các tác phẩm của Gérard Lebrun chúng tôi có thể giải thích như sau: ông là một trong những Sử gia nổi tiếng nhất trong lĩnh vực triết học. Chẳng nhầm đâu thế nhưng chúng tôi lo ngại rằng có thể sẽ không khiến các bạn hiểu hết những gì ông đã làm và những điều lý thú mà chúng ta còn đang đợi nơi ông. Bởi Lebrun thường không cho là quan trọng sự hình thành và phát sinh của mọi tác phẩm cũng như những học thuyết. Ông nghi ngờ điều mà những cuốn sách giáo khoa học đường gọi là "học thuyết Platon" hay "học thuyết Kant" "chủ nghĩa duy lý" hay còn cả "chủ nghĩa kinh nghiệm". Với Gérard Lebrun một ý tưởng thường sống động khi ta đẩy nó đến tận cùng giới hạn của nó khi ta tìm thấy con đường đi riêng biệt của luồng suy nghĩ ấy khi ta nghe thấy những câu hỏi kỳ lạ đến khó tin của nó vẳng ra. Vậy chúng ta nên đọc cuốn sách này! Chúng ta đọc và sẽ thấy rằng Kant một nhà triết học hiện đại luôn dồi dào tư tưởng hơn gây niềm say mê hơn đầy sáng tạo luôn khiến ta ngỡ ngàng bối rối tóm lại là "hiện đại" hơn điều mà lịch sử triết học đã nêu về ông. Ông thật thiên tài khi đi sâu vào trong những góc kín của hệ thống chính tại đó mà những vấn đề được đặt ra vào chính lúc mà những khái niệm được ra đời khi giải pháp được đưa ra thì chính tại đó lại mở ra những vực thẳm khác những sự bắt đầu khác.

Bạn đọc sẽ không thể không bị rúng động khi khám phá những hình thái suy nghĩ trong cuốn sách này bởi muôn vàn những thông tin kỳ thú và bởi sự tiết chế đã được tác giả xây dựng ở đây: không vênh váo không phơi bày tâm tư không siêu phàm khó hiểu Lebrun tiến hành bằng những đối chiếu từ nhiều nguồn khác nhau và bằng sự tăng cường. Ông thắt nối một sợi dây khái niệm bắt đầu từ "những thứ cỏn con" và thế là chúng ta được ông dẫn đi trên những con đường thường xuyên là bất ngờ đến thăm lại tòa nhà cổ hay đúng ra là công trường lừng lẫy của nhà triết học nỗi lạc Kant.

Kant dưới ngòi bút của Lebrun vậy sẽ là Kant mà không theo học thuyết Kant. Kant giản dị đối với những ai thích đọc và triết lý hóa đến mức sát sạt nhất những điều mình đang đọc.

Giả thiết này Gérard Lebrun có lẽ đã làm việc với nó không ngưng nghỉ. Khi đọc tác phẩm nghiên cứu của ông Kant mà không theo học thuyết Kant ta nhận thấy trên thực tế ông có những bất đồng khá lớn với Maurizio Ferraris (Một giáo sư triết gia nổi tiếng người Italia giảng dạy tại trường đại học Turin và các trường đại học lớn trên thế giới và cũng là người say mê nghiên cứu các học thuyết của Kant) những bất đồng này chủ yếu nằm ở những điểm trọng tâm như mối quan hệ của Kant với chủ nghĩa kinh nghiệm của Hume hay việc hiểu khái niệm "điều tồn tại trong chính mình (chose en soi)". Dẫu vậy với tác giả này chúng ta không quay về vị thế học sinh học đường lẫn cỗ máy cơ được bôi trơn dầu mỡ của một hệ thống khái niệm hoàn hảo. Điều khiến Lebrun quan tâm đó là những điểm mong manh của Kant mà Kant đã cố che giấu những chi tiết còn gồ ghề những sự dàn xếp nho nhỏ những tiểu sảo của Kant những điều mà Nietzsche gọi là sự "ranh mãnh" của ông.

Một cuốn sách thật hấp dẫn về triết học đọc xong nó ta cảm thấy mọi thứ trong vũ trụ dường như bớt rối rắm dễ thông hiểu hơn. Gérard Lebrun như đã giúp ta quét bớt lớp sương mờ bám trên tấm kính. Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Paris 21 tháng 12 năm 2009

Hiệu Constant

Sách nguyên bản: Kant sans Kantisme

Tên tiếng Việt: Kant mà không theo học thuyết Kant

Nhà xuất bản: Fayard

Năm xuất bản: tháng tư năm 2009

Số trang: 340

Tác giả: Gérard Lebrun

Khổ sách 20cm X 12

More...

Vài lời nhàm bàn về tình trạng sinh thái môi trường.

By Lê Thị Hiệu

    

Nhìn sự suy thoái của sinh thái môi trường sự biến đổi của khí hậu sự xuống cấp của văn hóa ứng xử... nói tóm lại của nhiều thứ lắm lắm!!! Ta thử ngồi lại tĩnh tâm suy nghĩ về những chuyện này bằng ví dụ cụ thể xem sao !

Chuyện liên quan đến bản nguyên của con ếch bị hâm nóng.

Chúng ta hãy cùng hình dung có một chảo nước to đựng đầy nước lạnh và một con ếch đang bình thản bơi trong đó.

More...